Dấm Tinh Diêm Vương Cùng Tâm Cơ Phán Quan

Chương 13

Trước Sau

break

Edit: Dao Dao

Hắn ta tiện tay lật cuốn lịch trên bàn, liếc thấy dòng chữ “Hôm nay Thất Tịch”, càng nghĩ càng thấy uất ức:

“Thôi Tuyệt rõ ràng là muốn cùng bệ hạ xuống dương gian đón Thất Tịch, đúng là gian thần làm loạn triều cương!”

“Hâm mộ à?” Hắc Vô Thường hỏi.

“Hả? Tôi hâm mộ cái gì?” Bạch Vô Thường cười lớn ba tiếng. “Tôi chẳng lẽ lại không có người bầu bạn sao? Nực cười! Với mị lực của tôi, chỉ cần một cuộc gọi là có thể gọi nguyên một xe bánh mì tới bầu bạn cùng với tôi ăn lễ.”

“Gọi thử xem.”

Bạch Vô Thường liếc y một cái, cầm bút ký tên, nghiêm mặt nói: “Gọi cái gì mà gọi, giờ làm việc, đừng nói mấy chuyện linh tinh.”

“Vậy cậu còn than phiền cái gì?”

“Tôi chỉ là không muốn đúng dịp lễ lớn lại phải tăng ca, hơn nữa ngẩng đầu cúi đầu đều là cái mặt của cậu…” Hắn ta dừng lại một chút. “Thôi, không tạo khẩu nghiệp.”

Hắc Vô Thường trầm mặc chốc lát, cười lạnh một tiếng, rồi đặt phịch một xấp văn kiện dày cộp lên “núi” văn kiện trước mặt hắn ta.

“Đừng đưa sang nữa!” Bạch Vô Thường kêu lên. “Phê sao xuể cho nổi!”

“Thôi Tuyệt phê được mà?”

“Tôi biết hắn làm thế nào được?”

“Phê không xong thì cũng đừng mơ tan làm. Thất Tịch không liên quan gì tới cậu.” Hắc Vô Thường nói lạnh tanh, xoay người bước ra ngoài.

“Cậu đi đâu?” Bạch Vô Thường gọi theo.

“Đi làm việc nhân dịp lễ.”

“Hả?” Bạch Vô Thường hét lạc cả giọng.

Hắc Vô Thường quay lưng, khóe môi khẽ nhếch, giọng trầm ổn: “Vụ nhập cư trái phép có tiến triển mới. Tối nay đầu rắn sẽ dẫn người từ bến Ngăn Xem ra ngoài biển, tôi đi điều tra.”

“Ồ, vậy cẩn thận.” Bạch Vô Thường nâng chén trà lên uống.

“Ừ.”

“Nhớ mua giúp tôi tô bún ốc ở khu D phố Ẩm thực, lầu hai, phía tây, tiệm thứ ba từ trái sang.”

Hắc Vô Thường giả như không nghe thấy, sải bước đi thẳng.

“Này!” Bạch Vô Thường vỗ bàn hét theo.

Hắc Vô Thường chẳng buồn quay đầu, trong lòng thầm nghĩ tiệm đó xếp hàng ít nhất hai tiếng, tôi có điên mới mua cho cậu!

Quỷ hồn qua lại dương gian gặp vô số bất tiện, trong đó lớn nhất chính là ánh mặt trời. Để tránh bị thiêu đốt, “nghĩa khu” ra đời một loại thân thể mô phỏng chuyên dùng để dung chứa linh hồn.

Sau nhiều năm phát triển, kỹ thuật chế tạo nghĩa khu đã cực kỳ hoàn thiện, linh hồn sau khi bám vào, gần như không khác gì người sống.

Nói thì nói vậy, nhưng với những hồn thể tu vi không cao ví dụ như Thôi Tuyệt ánh nắng dương gian vẫn quá mức chói chang.

Âm Thiên Tử mở chiếc ô đen, che đi nắng gắt trên đầu.

Thôi Tuyệt cong mắt cười: “Đa tạ bệ…”

“Ở chỗ riêng tư thì không cần câu nệ lễ nghi.” Âm Thiên Tử ngắt lời. “Giống như hồi ở Nhân giới, tôi gọi anh là Tử Giác, anh gọi tôi là Diêm La.”

“Khi đó tôi đâu biết thân phận của ngài, còn tưởng chỉ là một hàng ma sư bình thường.”

Nhắc tới chuyện cũ, Âm Thiên Tử bật cười.

Thôi Tuyệt nghiêng đầu nhìn nụ cười ấy, ánh nắng xuyên qua tán ô đen, phản chiếu lên gương mặt tuấn tú kia, khiến anh bất giác thấy tim mình khẽ chấn động.

Âm Thiên Tử nói khẽ: “Bây giờ, anh cứ coi tôi là hàng ma sư năm đó.”

“Hà.” Thôi Tuyệt bật cười nhẹ. “Thế thì Ma giới chắc phát điên lên mất.”

“Mặc kệ họ.” Âm Thiên Tử đáp. “Tôi chỉ quan tâm anh nghĩ thế nào.”

“Tôi nghĩ…” Thôi Tuyệt suy ngẫm một lát rồi nói chậm rãi. “Năm đó ngài hóa thân thành hàng ma sư, chúng ta sóng vai trảm yêu trừ ma. Bây giờ ngài là Âm Thiên Tử, tôi là Phán Quan dưới trướng, quân thần đồng lòng giữ yên Minh giới. Bản chất vẫn vậy, chẳng phải sao?”

Âm Thiên Tử gật đầu: “Không sai.”

Thôi Tuyệt mím môi cười: “Vậy thì cần gì phải bận tâm đến xưng hô. Gọi thế nào cũng được, chúng ta vẫn là chúng ta, chưa từng thay đổi.”

“Anh nói đúng.” Tâm tình Âm Thiên Tử rõ ràng tốt lên hẳn.

Hắn chống ô đen, sóng vai cùng Thôi Tuyệt bước đi.

Đi được vài bước, hắn chợt khựng lại: “Vậy tại sao anh vẫn gọi tôi là quân thần? Nếu đã chưa từng thay đổi, sao không gọi tôi là Diêm La như trước?”

“Tên của ngài vốn đâu phải Diêm La.”

Âm Thiên Tử đứng sững lại.

Diêm La chỉ là tôn hiệu của điện, không phải tên thật, đó chỉ là danh xưng hắn thuận miệng dùng khi xuống dương gian năm xưa.

Ở Minh giới, tên gọi mang ý nghĩa vô cùng quan trọng vừa là duyên, cũng là kiếp. Vong hồn sau khi qua minh điện thẩm phán, đoạn tuyệt tiền trần, bước ra khỏi địa ngục, rất nhiều người sẽ đổi một cái tên mới, tượng trưng cho kiếp cũ đã dứt, duyên mới mở ra.

Riêng Minh Vương thì khác hẳn. Họ không cha không mẹ, sinh ra từ thần lực tản mác khi U Minh khai giới. Ngay từ lúc chào đời đã không có tên, bởi vì không ai có tư cách trực tiếp gọi tên họ.

Mãi đến khi nghênh đón Minh Hậu, hai bên mới trao tên cho nhau, tượng trưng rằng từ nay về sau, bất kể là duyên hay kiếp, đều buộc chặt vào một người.

Hắn đã không ít lần nảy sinh ý định vòng vo hỏi Thôi Tuyệt xem, trong lòng anh gọi mình bằng cái tên nào. Nhưng mỗi lần vừa nghĩ tới, lại thấy như vậy quá mức thất lễ, cuối cùng đành thôi.

Nói ra có lẽ chẳng ai tin, hai người bọn họ đúng là kiểu “minh luyến” chính hiệu. Cả hai đều hiểu rõ tâm ý của nhau, không có màn theo đuổi khổ sở, cũng chẳng cần đến bi kịch hỏa táng tràng. Thời cơ chín muồi thì kết hôn, đơn giản, gọn gàng.

Suy cho cùng, chỉ muốn kể một câu chuyện vợ chồng già anh sủng em, em chiều anh, tay nắm tay, bình thản ân ái suốt một đời.

Bạch Nghiệp thị miếu Thành Hoàng quanh năm hương khói vượng thịnh. Nhất là khi sắp đến Tết Trung Nguyên, người đến thắp hương đông như mắc cửi. Lâu dần, khu vực phụ cận phát triển thành một con phố buôn bán, náo nhiệt và phồn hoa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc