Nhưng khi Trình Lãng ngẩng lên, sắc mặt bình thản, chỉ là đôi mắt ánh lên vẻ sâu tối khó đoán, khiến ông bác bảo vệ hơi chột dạ. Ngay sau đó anh lại rút cho ông một điếu thuốc, vô cùng đúng mực.
Rời khỏi phòng bảo vệ, Trình Lãng sải bước quay lại khu mỏ. Đúng lúc giữa trưa, nhà ăn bắt đầu đông người, anh bèn đổi hướng.
Nhà ăn của mỏ vốn do người nhà của lãnh đạo đấu thầu vận hành. Ban đầu còn tạm ổn nhưng càng về sau đồ ăn càng tệ, khẩu phần ít hẳn. Công nhân vốn làm việc nặng, ăn uống đương nhiên phải đủ. Hai năm trước mọi người đã từng tụ tập phản đối một lần, lúc đó bên phụ trách mới chịu kiềm chế lại một chút.
Tiếc rằng thời gian trôi qua, đâu lại vào đấy. Trình Lãng vừa ăn cơm vừa nghe đám công nhân xung quanh càm ràm, cũng chẳng buồn quan tâm.
Mãi đến cuối bữa trưa, đội trưởng đội khảo sát mỏ mới Tôn Vệ Quốc đến tìm anh, nói thẳng: “A Lãng, lần này phải nhờ cậu xem giúp. Gặp cái mỏ khó nhằn thật, sư phụ cậu lại không có mặt, phải trông cậy vào con mắt cú vọ của cậu rồi.”
Đợt khảo sát mỏ mới lần này đã tổ chức hai đợt nhưng kết quả đánh giá trữ lượng lại không khớp nhau. Một số mỏ nằm quá sâu trong lòng đất, dễ khiến công nhân đánh giá sai lầm.
Việc các đội hỗ trợ lẫn nhau cũng là chuyện thường. Trình Lãng không từ chối, dù gì chuyện này liên quan đến đầu tư và an toàn, nên hai người quyết định ngày mai đúng một giờ chiều sẽ lên núi khảo sát.
Buổi chiều đi làm, Trình Lãng chủ yếu xử lý mấy việc lặt vặt. Sau khi làm một lượt, anh tháo mũ bảo hộ, cúi người vục mặt vào vòi nước cho tỉnh táo thì bị phó giám đốc mỏ Doãn Trường Quý gọi lại. Gã đưa cho anh một điếu Trung Hoa. Nước rửa mặt còn chảy lăn trên gương mặt cương nghị, Trình Lãng phẩy tay lau khô, tay vẫn ướt cầm lấy điếu thuốc, làm thuốc cũng ướt theo.
“Phó giám đốc Doãn."
Doãn Trường Quý nhìn người thanh niên trước mặt làm việc cứng rắn, tay nghề không tồi. Trước đây đã từng nghe đội trưởng nói anh muốn nghỉ việc nhưng bị khuyên giữ lại. Ai dè, giờ người này lại kiên quyết tự mình đến nộp đơn xin nghỉ.
“Trình Lãng, cậu suy nghĩ lại đi.” Doãn Trường Quý không muốn để nhân tài rời đi: "Nghỉ việc đâu phải chuyện nhỏ. Nhất là khi cậu làm rất tốt. Cuối năm tôi còn định giữ lại suất điển hình tiên tiến cho cậu đấy.”
Trình Lãng xoay điếu thuốc giữa các ngón tay, môi mím lại, nhìn thẳng người đàn ông nổi tiếng ôn hòa này: “Phó giám đốc Doãn, tôi suy nghĩ kỹ rồi. Chỉ cần bố trí xong người tiếp quản, tôi sẽ rời đi.”
“Kiến Nguyên đúng là có hơi hẹp hòi nhưng không đến nỗi nào. Chuyện lần trước tôi cũng nói với nó rồi, cậu không cần vì chút chuyện đó mà nghỉ.”
Dùng suất “điển hình tiên tiến” để vớt vát cũng không làm Trình Lãng đổi ý, Doãn Trường Quý đành phải nhẹ nhàng chỉ trích thằng cháu mình một câu.
Trình Lãng cười nhẹ, như thể chẳng mảy may để tâm: “Không liên quan đến anh ta, tôi tự có dự định.”
Không ai đọ nổi mối quan hệ “cậu cháu” nhà người ta. Trình Lãng từ trước tới giờ không thích làm việc vô ích. Trương Kiến Nguyên dám chiếm công lao của đội anh trong một dự án quan trọng, thậm chí còn lên báo, nhận khen thưởng ở cả tỉnh, thành phố. Cấp trên thì bao che rõ ràng, nói nhiều cũng vô ích.
Doãn Trường Quý nhìn theo bóng lưng Trình Lãng rời đi, mắt ánh lên vẻ dữ dội, môi mím chặt nguyền rủa: “Đúng là thằng không biết điều!”
Sau khi tách khỏi Phó quản đốc mỏ, Trình Lãng rời khu mỏ, chạy thẳng đến ga xe lửa thành phố Mặc Xuyên để đón người. Tiếng còi tàu dài ngân vang, con tàu xanh chầm chậm tiến vào sân ga, từ toa tàu bước xuống một cậu trai trẻ, gầy gò mà nhanh nhẹn.
“Anh Lãng!” Tống Quốc Đống vừa kết thúc buổi xem mắt do gia đình sắp xếp liền chạy vội tới chuẩn bị theo Trình Lãng bắt đầu sự nghiệp.
Trình Lãng khẽ gật đầu, không mấy biểu cảm: “Đường là cậu chọn, có khổ cũng phải chịu.”