Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng

Chương 41

Trước Sau

break

“Chị Chu, bọn em bàn lại một chút, chị qua đây một lát.” Đợi người ta đi xa, Phùng Mạn mới ghé sát nói nhỏ với Tiểu Quyên: “Chị Quyên, dạo này chị buôn bán cũng không thuận, hay là cho em thuê chung một nửa chỗ?”

“Em không thuê chỗ ở khu đồ ăn sẵn này nữa à?” Tiểu Quyên tưởng cô bị dọa nên vội vàng định ra mặt bảo vệ: “Em cứ yên tâm, có chị đây, mấy người kia đừng hòng ngăn em mở quầy.”

Phùng Mạn chẳng hề nao núng, chỉ khẽ lắc đầu: “Giờ mà ép vào thì kiểu gì cũng bị gây khó dễ, chi bằng ra ngoài quan sát tình hình trước đã.”

Cô tính toán rõ ràng, ép mình chen vào chỉ khiến bị cô lập, chẳng đáng để dây vào vũng nước đục này. Dạo gần đây, việc kinh doanh của Đổng Tiểu Quyên không được tốt, chia một nửa quầy cho thuê thực ra là có lợi. Dù bán được hay không, mỗi tháng vẫn phải nộp mười đồng tiền thuê, giờ có người chia sẻ, cũng đỡ gánh.

Chỉ là chị hơi lo: “Em cũng biết vị trí chỗ chị rồi đấy, xung quanh toàn bán mấy thứ linh tinh, em bán đồ ăn liệu có ai tới không?”

Thợ mỏ đều biết khu nào có đồ ăn nóng sốt là kéo thẳng tới đó. Đó là cái lợi của việc có khu chuyên biệt. Nếu như đứng một mình ở góc khuất, ai thấy mà đến? Ai rảnh mà tìm? Vị trí không đẹp, buôn bán đương nhiên bị ảnh hưởng.

Phùng Mạn lại chẳng mấy để tâm, chỉ mỉm cười tự tin: “Đồ ngon thì chẳng ngại người không đến.”

Hai người nhanh chóng quyết định, Đổng Tiểu Quyên chia nửa quầy cho Phùng Mạn, rồi cùng tới văn phòng quản lý báo lại. Chị Chu vốn lo người nhà Đổng Tiểu Quyên bị đám kia bắt nạt, sợ Tiểu Quyên tức mà làm loạn. Không ngờ chưa gì đã đổi ý, chị tất nhiên mừng rỡ, lập tức đồng ý: “Hai người cùng bán là tốt nhất, tốt nhất!”

Miễn là không cãi vã ầm ĩ là được!

Chị Chu thở dài trong lòng. Quản lý đám thân nhân công nhân mỏ này, chẳng dễ dàng gì. Chỉ là, vừa tiễn Đổng Tiểu Quyên và Phùng Mạn đi chưa bao lâu, một bóng người cao lớn đã bước tới. Chính là Trình Lãng kỹ sư nổi tiếng nhất khu mỏ.

“Anh Trình, hôm nay rảnh rỗi tới đây à?” Cháu gái nhà chị Chu nhờ chị làm mối cho Trình Lãng, còn gửi cả quà. Giờ thấy người thật xuất hiện, chị Chu đương nhiên tiếp đón nồng nhiệt.

Trình Lãng là nhân tài, cả khu mỏ đều biết. Tương lai nhất định rộng mở, mà nếu thành cháu rể mình thì còn gì bằng.

Ai ngờ, ngay giây sau đó, Trình Lãng lại đưa ra một tờ giấy, thản nhiên nói: “Nộp đơn xin nghỉ việc.”

Chị Chu sững người kỹ sư Trình muốn nghỉ việc. Còn chưa kịp hỏi thêm câu nào, người ta đã sải bước đi mất. Ý Trình Lãng đã quyết. Đội trưởng không duyệt nghỉ thì anh nộp luôn đơn thẳng lên văn phòng, để họ tự xử lý.

Vừa rời khỏi văn phòng, anh chuẩn bị quay lại làm nốt việc trong ngày vì chưa chính thức nghỉ thì vẫn phải làm tròn trách nhiệm. Nhưng lúc bước đến cổng khu mỏ, bảo vệ bỗng gọi với: “Trình Lãng, đúng lúc đấy, có điện thoại gọi cho cậu.”

Cổng khu mỏ có máy điện thoại bàn. Thỉnh thoảng ai có việc gấp sẽ gọi tới, rồi nhờ bảo vệ nhắn lại. Trình Lãng không đoán ra ai sẽ gọi tới mỏ. Ban đầu cứ tưởng là đối tác làm ăn, ai ngờ giọng trong máy lại vừa lạ vừa quen.

Là hàng xóm Tưởng Bình, người từng gặp ở thôn Cửu Sơn nửa tháng trước.

“Anh Lãng, em hỏi trưởng thôn mới xin được số của anh...” Tưởng Bình có vẻ ngại ngùng nhưng vì miếng cơm manh áo đành phải mở lời. Lần trước Trình Lãng về quê lo việc nhà, Tưởng Bình vốn muốn hỏi anh có đường đi miền Nam không. Ai ngờ anh đi vội quá, chưa kịp nói.

Sáng nay nghe trưởng thôn bảo anh vừa gọi về, Tưởng Bình liền xin số điện thoại: “Anh Lãng, nhà máy điện bên em làm ăn càng lúc càng tệ, lương cũng không trả nổi, nghe nói sắp phá sản... Em cũng chẳng biết thật giả thế nào nhưng người phải dịch chuyển mới sống được, em muốn thử vào Nam xem có cơ hội nào không.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc