Đại Mỹ Nhân Ở Khu Mỏ Quặng

Chương 38

Trước Sau

break

Tối hôm đó, Phạm Chấn Hoa tan ca về, vừa làm việc nặng cả ngày, thấy bánh để trên bàn là tiện tay cầm một cái cắn thử, ngay lập tức sững người: “Cái này mua ở đâu vậy?”

Vợ anh ta nấu ăn thì tạm được nhưng bánh này thì quá đỉnh, chắc chắn không phải tay cô ấy làm.

Đổng Tiểu Quyên vốn định nói vòng vo một chút, không ngờ chồng chẳng nghĩ đến cô mà đoán luôn: “Vị hôn thê của em họ anh làm đó. Không ngờ con bé giỏi thế, Tiểu Phùng muốn thuê quầy bán đồ ăn, định lấy món bánh này thử trước. Anh nếm thử là biết ngay, chắc chắn bán được.”

Phạm Chấn Hoa vừa ăn bánh vừa lấy lại sức sau một ngày làm việc nặng, vừa ăn vừa gật gù: “Tiểu Phùng cũng có đầu óc, mà hay thật đấy. Sau này A Lãng làm ở mỏ, con bé bán đồ ăn, hai vợ chồng cùng cố gắng thì còn gì bằng.”

“A Lãng chẳng nói chẳng rằng lại dẫn về một cô vợ hứa hôn, thật là dữ dội.” Đổng Tiểu Quyên vừa ăn vài miếng rau với chồng, vừa quay đi đếm tiền lời hôm nay. Quầy xung quanh nhiều, buôn bán cũng bình thường, hôm nay chỉ bán được tám tệ, trừ chi phí lời hơn bốn tệ, đúng là đáng lo: “Em thấy Tiểu Phùng khéo léo, nhanh nhẹn, A Lãng thật có phúc.”

“Chứ còn gì, thằng nhỏ này đúng là biết nhìn người.” Phạm Chấn Hoa ăn sạch ba cái bánh để dành cho mình, vị thịt ngon ngọt khiến cái bụng đói được xoa dịu, cả người cũng dễ chịu hẳn: “Ngày mai gọi nó tới ăn cơm, mấy hôm nay chắc cũng xong việc rồi.”

Từ lúc Trình Lãng từ thôn Cửu Sơn trở về đã mấy ngày trôi qua. Sau cả tháng vắng mặt, anh phải gấp rút sắp xếp lại công việc, bận tối mặt, đến nhà anh họ cũng chưa ghé được. Cho đến hôm nay, tranh thủ giờ nghỉ, Phạm Chấn Hoa đích thân sang gọi anh về ăn cơm. Trình Lãng rốt cuộc cũng khó từ chối.

Vấn đề là, người phụ nữ đang sống tạm trong nhà anh họ lại khiến anh thấy phiền lòng, ở không được, đi không xong. Một người luôn dứt khoát như Trình Lãng, lần đầu tiên cảm thấy bất lực không biết phải xử lý cô thế nào.

Tan ca, anh gỡ mũ bảo hộ, mái tóc ngắn đen lộ ra đầy dứt khoát. Trình Lãng bước nhanh về khu nhà công nhân, vừa vào cửa đã thấy Phùng Mạn bưng một đĩa bánh nướng vàng ươm từ bếp đi ra. Nghe thấy tiếng động, Đổng Tiểu Quyên giơ cái xẻng lên gọi: “A Lãng, mau nếm thử bánh của Mạn Mạn đi, thơm lắm!”

Phạm Chấn Hoa đang pha trà cũng góp lời: “Thơm thật đấy, em mà đến sớm mấy hôm là được hưởng rồi.”

Mấy hôm không gặp, Phùng Mạn mặc áo hai dây đỏ, làn da càng trắng hơn, mỉm cười nhìn sang, Trình Lãng khựng lại, không nói gì.

Không gặp vài hôm, hàng mày mắt của anh lại lạnh lùng thêm mấy phần. Nhưng dù gì mình cũng đang ở nhờ nhà người ta, để cảm ơn, Phùng Mạn nhanh chóng đưa đĩa bánh đến trước mặt Trình Lãng, cười tươi như trăng khuyết: “Trình Lãng, anh nếm thử đi.”

Màu đỏ kia, gần đây đêm nào cũng len vào giấc mơ anh, giờ đột ngột xuất hiện trước mắt khiến Trình Lãng vội né ánh nhìn, giọng khàn khàn: “Ừ.”

Lời vừa dứt, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gọi vang dội: “Tầng 2 Phạm Chấn Hoa, có điện thoại!”

Phạm Chấn Hoa đang định cầm thêm cái bánh thì vội vàng chạy xuống: “Mọi người cứ ăn đi nhé, tôi đi nghe máy cái!”

Khu vực ngoài mỏ này có tổng cộng tám khu nhà công nhân, ở giữa có một tòa nhà nhỏ dưới tầng một mở tiệm tạp hóa, năm ngoái vừa lắp thêm điện thoại bàn. Nghe máy tính tiền một hào/phút, gọi thì ba hào/phút. Có người gọi đến, chủ tiệm sẽ lập tức chạy đi thông báo.

Nhận được thông báo, Phạm Chấn Hoa đi một mạch đến tiệm, vừa nhấc điện thoại đã đoán được là ai quả nhiên là mẹ mình gọi.

Sau vài câu chào hỏi, Phạm Chấn Hoa mới biết bà lại đang lo tìm mối cho đứa cháu mồ côi là Trình Lãng. Anh không nhịn được bật cười: “Mẹ ơi, khỏi phải lo vợ cho A Lãng rồi, thằng bé tự dắt vợ hứa hôn theo về phương Nam rồi, chắc là gần cưới rồi đấy.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc