Văn Tuyết nhìn bát canh gà này có chút khó xử, nhưng cũng không nói gì. Cô bưng bát bằng hai tay, dưới cái nhìn của Hạ Nham, cô ngoan ngoãn húp vài ngụm nhỏ. Dù vị giác chưa hoàn toàn mở rộng, đầu lưỡi cô cũng có thể cảm nhận được nước canh này tươi ngon đến mức nào. Nhiệt độ hơi nóng, uống vào mùa đông thật sự rất tuyệt, húp vào bụng thấy dạ dày cũng ấm hẳn lên.
"Ngon lắm ạ." Cô mím môi cười nhạt. Hạ Nham thở phào nhẹ nhõm: "Canh gà ở đây rất nổi tiếng, có chủ nhà hàng còn đặc biệt tới mua công thức của chị ấy nữa. Anh từng đi uống thử rồi, không ngon bằng chị Mai tự ninh đâu."
Nồi canh này nguyên liệu rất đầy đủ, gà mái không phải loại ăn cám mà nuôi ở trang trại ăn thóc và sâu bọ. Ninh nhỏ lửa vài tiếng đồng hồ, cuối cùng chỉ cần thêm chút muối là hương vị đã rất tuyệt vời.
Văn Tuyết uống canh rồi chậm rãi ăn hết cái đùi gà. Khi Hạ Nham định múc thêm canh và thịt vào bát cho cô, cô vội vàng lên tiếng: "Thôi ạ, em thực sự không ăn nổi nữa đâu, no lắm rồi." Những miếng thịt cuối cùng cô đều phải cố gắng lắm mới nuốt xuống được.
"Được rồi." Hạ Nham đặt thìa xuống, "Vẫn còn nửa nồi, đổ đi thì phí quá, lát nữa mang về."
Dù anh nói một cách bình thản nhưng khi nói câu này, mắt anh nhìn cô, cũng là đang trưng cầu ý kiến của cô. Suy nghĩ của anh rất đơn giản: canh gà bổ dưỡng, trông cô cũng thích uống, nên cứ đóng gói mang về làm bữa tối hoặc bữa khuya.
"Vâng ạ."
Hạ Nham không kén ăn, món cá kho và cải thảo trên bàn anh ăn rất ngon lành, loáng cái đã thêm bát nữa. Lúc đầu Văn Tuyết không chú ý đến anh, cô ăn no rồi bắt đầu để tâm hồn treo ngược cành cây, nhìn cây cỏ trong sân, ánh mắt không tập trung, cứ dời đi lung tung. Cuối cùng vô tình dừng lại trên mặt Hạ Nham, cô nhận ra anh cũng gầy đi rất nhiều. Cô vẫn nhớ dịp Tết năm ngoái khi anh bước ra từ ga tàu, trông có vẻ mệt mỏi nhưng thực tế là đang tràn đầy nhiệt huyết, giờ đây giữa đôi lông mày anh lại mang theo vẻ u sầu không dứt.
Cô nghĩ có lẽ là do cô quá yếu đuối, rõ ràng anh còn đau khổ hơn cô nhiều, vậy mà anh vẫn có thể vực dậy được, thật sự rất đáng nể.
"Ăn thêm chút nữa không?" Hạ Nham cảm nhận được ánh mắt của cô, ngước mắt lên, tưởng cô muốn ăn cơm: "Cá chị Mai kho ngon lắm." Văn Tuyết ban đầu không đói, nhưng thấy anh ăn liền hai bát, ma xui quỷ khiến thế nào lại gật đầu: "Vâng."
Nhưng cô đã thông minh hơn, không để anh giúp. Cô cảm thấy nếu để anh xới cơm thì chắc chắn cơm sẽ chất cao như núi. Cô chỉ xới một bát nhỏ, nghe lời anh dùng nước cá kho trộn cơm, ăn cùng món cải thảo thanh ngọt, vậy mà lại ăn sạch sành sanh.
...
Hậu quả của việc ăn quá no là khi ngồi lại lên xe, xe đi trên đoạn đường xóc nảy, cô càng lúc càng buồn ngủ. Thật sự không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, cái đầu cứ gật gù rồi nghiêng sang một bên ngủ thiếp đi.
Hạ Nham thỉnh thoảng liếc nhìn cô, rất muốn gọi cô dậy. Dù sao cũng là mùa đông, ngủ trên xe rất dễ bị cảm lạnh. Nhưng anh vừa mở miệng ra, thoáng thấy quầng thâm dù hàng mi cong vút cũng không che giấu nổi kia, lời định nói lại nuốt vào trong. Anh chỉ có thể vừa giảm tốc độ xe, vừa phóng tầm mắt qua kính chắn gió nhìn quanh, lái xe theo hướng mặt trời để ánh nắng ấm áp buổi chiều có thể bao phủ lấy cô một cách trọn vẹn.
Cuối cùng, chiếc xe dừng lại ở bãi đậu xe gần công viên, ngay cả gió cũng mang theo hơi ấm. Mùa đông chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm rất lớn, về đêm gió lạnh buốt giá nhưng ban ngày khí hậu rất dễ chịu. Lúc này có vài người cởi áo khoác bông đi tản bộ quanh hồ.
Văn Tuyết ngủ không lâu, chỉ khoảng nửa tiếng đồng hồ. Nhưng khi cô lờ mờ mở mắt, điều đầu tiên nhìn thấy chính là mặt hồ lăn tăn sóng nước cách đó không xa ngoài cửa sổ, lấp lánh sắc màu như những viên đá quý. Tiếp theo đó là những tiếng cười đùa trẻ thơ lọt vào tai cô, hóa ra là một cặp vợ chồng trẻ đang đưa hai cô con gái đi thổi bong bóng. Cuối cùng là một giọng nam trầm thấp hơi khàn khàn:
"Tỉnh rồi à? Có lạnh không?"
Cô chậm rãi quay đầu lại nhìn Hạ Nham. Anh có đôi lông mày kiếm, mái tóc cắt ngắn, cánh tay trái gác hờ hững trên vô lăng, tay phải cầm điện thoại. Anh chỉ mặc một chiếc áo len màu xám khói, còn áo khoác đâu? Vốn dĩ phản ứng chậm mất nửa nhịp, lúc mới tỉnh dậy cô mới sực nhận ra áo khoác của anh đang đắp trên người mình.
"Em không lạnh." Cô vội vàng trả lại áo khoác cho anh.
Hạ Nham giơ tay chỉ về phía hồ: "Thấy chỗ kia không? Em xuống đó đi dạo một chút đi, ở đó chắc có máy bán hàng tự động, mua giúp anh hai chai nước." Văn Tuyết nhìn theo hướng tay anh, đáp: "Vâng."
Đợi khi cô xuống xe, khoảnh khắc chân chạm đất, gió nhẹ lướt qua thổi bay làn tóc. Đi tiếp về phía trước, con đường quanh hồ này ngập tràn ánh nắng, bóng cây loang lổ. Cô theo bản năng quay đầu lại, cách đó mười mấy mét, chiếc xe Jeep màu đen đầy bụi bặm vẫn đậu tại chỗ. Ở trong xe, Hạ Nham dường như vẫn luôn dán mắt vào cô. Thấy cô quay đầu, anh giơ tay làm động tác "đi đi".
Dù cách xa như vậy nhưng cô vẫn đáp lại: "Vâng ạ."
Văn Tuyết ngủ dậy, lúc xuống xe vẫn còn hơi lạnh nhưng đi một đoạn đường là người ấm lại ngay. Chẳng mấy chốc cô đã thấy máy bán hàng tự động mà Hạ Nham nói, cô mua hai chai nước khoáng. Thời tiết đẹp nên có rất nhiều người đến công viên vui chơi. Có lẽ nhờ vừa được ngủ một giấc nên đã từ rất lâu rồi cô mới cảm thấy không mệt mỏi như thế này.