Hơn năm giờ sáng, Văn Tuyết đã tỉnh dậy từ một giấc mơ trắng xóa mênh mông, sau đó không tài nào ngủ lại được nữa.
Nửa năm nay cô ngủ không ngon, thường xuyên vừa chợp mắt một lát đã cảm giác cơ thể như đang rơi tự do rồi giật mình kinh hãi tỉnh giấc. Cô chỉ có thể nín thở ngưng thần, nhìn trân trân lên trần nhà trong bóng tối mà ngẩn người. Có khi cả đêm trôi qua như thế, có khi gượng ép lắm mới ngủ thêm được hơn hai tiếng đồng hồ.
Vào giờ này của mùa đông, trời vẫn chưa sáng hẳn, chỉ có vài tia sáng le lói từ cửa sổ chiếu vào.
Cô nằm trên giường như một nhành thực vật cho đến gần tám giờ, mãi tới khi tiếng động bạn cùng phòng ngáp dài thức dậy vang lên, Văn Tuyết mới kéo lê thân hình cứng đờ ngồi dậy. Dần dần, những người khác cũng ngủ dậy, xếp hàng đánh răng rửa mặt.
"Tớ không muốn ra nhà ăn đâu."
Diệp Mạn Ni nảy ra ý định, đề nghị: "Dù sao hôm nay cũng nghỉ rồi, liều một phen đi, lấy nồi điện ra nấu mì tôm ăn!"
Ký túc xá về cơ bản cấm sử dụng các thiết bị điện công suất lớn vì sợ sơ ý nhảy áp làm quản lý chú ý. Ngay cả sấy tóc họ cũng phải làm rất cẩn thận, nên mỗi lần lén dùng nồi điện nhỏ thế này đều nơm nớp lo sợ. Nhưng càng mạo hiểm lại càng kích thích, hai người bạn cùng phòng còn lại cũng bị thuyết phục, quay người kéo ngăn kéo tìm đồ ăn vặt.
Xúc đơn, trứng kho, chân gà và vài thứ khác.
Văn Tuyết từ nhà vệ sinh đi ra, vừa vào phòng thấy cảnh tượng này thì sững người một lát.
Diệp Mạn Ni vẫy tay gọi cô ăn sáng. Cô định từ chối nhưng không kịp, bị bạn kéo lại ấn ngồi xuống vali. Còn chưa kịp hoàn hồn, trong tay đã có thêm một đôi đũa dùng một lần và một cái bát.
"Văn Tuyết, cậu thật sự không đi ngâm suối nước nóng với bọn tớ à?" "Không đâu." Văn Tuyết ăn một miếng mì, "Tớ không có thời gian, các cậu cứ chơi vui vẻ nhé." "Vậy thì thôi vậy..."
Ba người họ không phải ai cũng là người gốc Tây Thành, thấy còn một khoảng thời gian nữa mới đến Tết nên cũng không vội vã về nhà. Bốn người ăn sạch sành sanh nồi mì. Văn Tuyết theo thói quen thu dọn bát đũa, lấy giẻ lau và nước rửa bát rửa sạch nồi. Thỉnh thoảng cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, mặt trời đã lên cao, ánh nắng bắt đầu chói chang.
Hôm qua khi Văn Tuyết về phòng tắm rửa đã gần chín giờ tối, cô sợ dọn hành lý sẽ làm phiền người khác nên đành thôi.
Sau khi làm xong việc tay chân, cô không lãng phí thời gian nữa, tháo hết ga giường và vỏ gối ra. Nhìn hành lý có vẻ không nhiều nhưng cũng mất một tiếng đồng hồ mới thu xếp xong. Vali bị nhét đầy ắp, rất nặng. Cô thử nhấc lên, bất chợt nhớ lại lời Hạ Nham nói hôm qua, trong mắt hiện lên một tia cười nhạt.
Cả tòa ký túc xá đều náo nhiệt, sinh viên xách vali đi lên đi xuống ở cầu thang. Văn Tuyết chia hành lý ra từng đợt, giống như kiến dọn nhà, khó khăn lắm mới chuyển được hết đồ đạc của mình xuống tầng một. Trán cô lấm tấm mồ hôi, mái tóc đen dính bết vào trán hơi chút hỗn loạn.
Cô tựa vào tường để bình ổn nhịp thở dồn dập. Đi lên đi xuống mấy chuyến, cô cảm thấy nội tạng như bị kéo căng đến phát đau.
Cơ thể cô bây giờ tồi tệ hơn trước kia nhiều rồi.
...
Hạ Nham là một người đúng giờ và giữ chữ tín. Anh nói mười hai giờ đến là đúng mười hai giờ, không sớm một phút cũng chẳng muộn một giây, anh xuất hiện chuẩn xác tại cửa ký túc xá nữ. Thấy Văn Tuyết định kéo vali, anh lên tiếng ngăn lại: "Em cứ đứng đó, đừng động đậy."
Nói xong, anh ngó đầu nhìn bà quản lý, móc một quả cam đặt lên bàn: "Bà xem, em gái cháu tay chân mảnh khảnh thế này, cháu cũng không lên lầu đâu, được không bà?"
Bà quản lý không nhịn được cười, gật đầu: "Nhanh lên đấy!"
Hạ Nham cảm ơn rồi sải bước tới trước mặt Văn Tuyết. Anh liếc nhìn vali, ba lô, cặp sách và đống chăn nệm đã gói ghém đặt dưới chân cô: "Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?" "Vâng."
Văn Tuyết cúi người định lấy ba lô nhưng tốc độ của anh nhanh hơn, anh giật lấy trước. Tay trái đẩy vali, lưng đeo ba lô của cô, cánh tay treo thêm cặp sách, nách còn kẹp đống chăn nệm, anh nhanh nhẹn bước ra ngoài: "Đi thôi."
Bà quản lý nhìn theo, cười nói: "Anh trai cháu vóc dáng tốt thật đấy."
Văn Tuyết khẽ nói lời cảm ơn rồi vội vàng đuổi theo bước chân Hạ Nham. Sinh viên về quê rất đông, đâu đâu cũng nghe tiếng bánh xe vali kéo trên mặt đất. Hạ Nham đậu xe ở cổng Nam, nơi gần ký túc xá nhất. Chân anh dài, lại mang theo hành lý mà đi còn nhanh hơn Văn Tuyết. Anh quay đầu lại thấy cô thở hồng hộc, không tự chủ được mà bước chậm lại.
"Sáng nay ăn gì chưa?" Anh hỏi. "Em ăn rồi..."
Hạ Nham yên tâm hơn một chút. Anh thoáng thấy quầng thâm dưới mắt cô, tối qua trời tối nhìn không rõ, giờ dưới ánh mặt trời quan sát, lòng anh không khỏi thấy xót xa. Tám năm sau, dù cô có cố nặn ra nụ cười nhưng cũng không yếu ớt như bây giờ. Đây mà là Hạ Hằng thì anh đã dạy bảo một trận rồi. Kỳ nghỉ đông này vẫn phải tìm cách khiến cô tăng cân một chút. Có thực mới vực được đạo, con người chỉ cần ăn ngon, thèm ăn thì tâm trạng tự nhiên cũng không đến nỗi tệ.
"Trưa nay chưa ăn đúng không?" "Chưa ạ," cô nghĩ ngợi rồi hỏi, "Anh cũng chưa ăn đúng không? Để em hỏi bạn xem gần đây có nhà hàng nào ổn không."
Bữa lẩu hôm qua là anh trả tiền. Cô luôn cảm thấy mình nên mời anh một bữa thật ngon.
"Không cần hỏi đâu." Hạ Nham quyết định luôn, "Anh đưa em đi ăn món khác."
Qua ngày hôm qua là anh đã nhận ra, cô không có hứng thú với chuyện ăn uống, ăn gì cũng được, nên hỏi cô cũng chẳng có ý kiến gì.
Đi một lát là tới chiếc xe của Hạ Nham. Anh mở cốp xe, bỏ hết hành lý của cô vào.
Văn Tuyết vẫn còn ấn tượng với chiếc xe này, lúc nhập học anh cũng lái xe này đưa cô đến. Cô do dự vài giây rồi mở cửa ngồi vào ghế phụ, tiện tay thắt dây an toàn. Trên gương chiếu hậu treo một chiếc bùa "xuất nhập bình an" đã bắt đầu phai màu.
Rầm——
Hạ Nham lên xe đóng cửa. Anh luôn chân tay nặng nề, tiếng động mạnh khiến Văn Tuyết giật mình quay sang nhìn anh. Hai người bất ngờ chạm mắt nhau. Khi cô định dời tầm mắt đi, anh nói: "Nếu em thấy ngột ngạt thì cứ hạ kính xuống."
Chiếc xe cà tàng này của anh hay chạy khắp nơi, những chỗ thượng vàng hạ cám đều đã đi qua, chở toàn những gã đàn ông còn thô kệch hơn cả anh nên chẳng bao giờ cầu kỳ. Khi nào trời mưa thì xe anh mới được rửa, hoàn toàn tùy duyên. Nếu trong xe bẩn đến mức anh nhìn không nổi nữa thì mới mang ra tiệm rửa từ trong ra ngoài một lần, tần suất này nửa năm không quá hai lần.
"Vâng." Văn Tuyết lập tức hạ cửa kính xuống.
Hạ Nham liếc nhìn qua gương chiếu hậu, khựng lại một chút, thầm nghĩ chiều nay phải đi rửa xe mới được. Anh vươn cánh tay dài, lấy một quả cam từ túi nilon ở ghế sau nhét cho cô: "Ăn chút trái cây lót dạ trước đã."
Bổ sung vitamin gì đó tốt cho cơ thể, dù sao thì ông chủ sạp trái cây đã nói như vậy.
Văn Tuyết cúi đầu nhìn quả cam trong tay. Cô không ăn mà đưa lên mũi ngửi một cái, hương thơm thanh khiết của cam rất dễ chịu và giúp tỉnh táo.
Hạ Nham rất rành đường Tây Thành, không cần bản đồ dẫn đường cũng có thể tìm chính xác vị trí. Anh lái xe suôn sẻ hơn nửa tiếng đồng hồ rồi dừng lại trước một căn nhà dân gần khu phố cổ. Văn Tuyết lưỡng lự xuống xe, nhìn quanh quất, nơi này chẳng giống chỗ để ăn uống chút nào.
"Ồ, khách quý nha!"
Một người phụ nữ trung niên với mái tóc xoăn thấy Hạ Nham thì tươi cười hớn hở. Khi thấy phía sau anh có một cô gái trẻ đi theo, mắt bà ấy sáng rực lên: "Ái chà, ai đây? Cô bé này trông xinh xắn quá!"
Hạ Nham dùng thân hình mình chắn bớt cái nhìn của bà ấy: "Em gái cháu. Chị Mai, hôm nay có canh gà không? Nếu có thì cho cháu một phần, kho một con cá, rồi xào thêm một..."
Anh nghiêng đầu, hỏi nhỏ Văn Tuyết: "Em muốn ăn rau gì?" "Gì cũng được ạ."
Chị Mai nhiệt tình giới thiệu: "Vậy thì cải thảo xào tóp mỡ đi, cải thảo đã qua sương ngọt lắm." "Được, lấy món đó." Hạ Nham nói.
Trong sân bày vài chiếc bàn. Lúc này nắng rất đẹp, chiếu vào người ấm áp. Ánh sáng rực rỡ phản chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của Văn Tuyết, gần như trong suốt. Cô vẫn cầm quả cam đó, giống như đang coi nó là món đồ chơi. Trước kia cô cũng thế, luôn lẳng lặng ngồi bên cạnh Hạ Hằng.
"Ở đây đa số là khách quen."
Bất thình lình nghe thấy câu này, cô ngơ ngác một thoáng rồi ngẩng đầu nhìn Hạ Nham đối diện, khẽ gật đầu: "... Vâng."
Hạ Nham cũng không có kinh nghiệm tiếp xúc với những cô gái ở độ tuổi này. Trong cuộc sống của anh, những người khác giới anh gặp được hầu hết là những người chị dâu thẳng tính và đanh đá. Các nhân viên nữ trong công ty, hoặc là bạn đời của tài xế, hoặc là có chút quan hệ họ hàng với người anh em kết nghĩa của anh. Mười mấy con người ồn ào náo nhiệt là chuyện thường tình. Ngày thường anh cũng lười quản đối phương là nam hay nữ, trong công việc phạm sai lầm thì mắng cứ mắng, phạt cứ phạt, anh cũng đã quen với cách cư xử như vậy.
Nhưng anh cảm thấy mình không thể áp dụng bộ quy tắc đó với Văn Tuyết, cô quá yếu đuối.
Anh lớn hơn Hạ Hằng và Văn Tuyết năm tuổi. Anh nhớ mang máng hồi nhỏ mẹ anh mang bầu, người cha vẫn còn trẻ tuổi hỏi anh muốn có em gái hay em trai, anh chẳng cần suy nghĩ đã nói là em gái. Nhưng chuyện này không phải anh quyết định được, sinh ra lại là một đứa em trai.
Anh thừa nhận trong những năm tháng đã qua, anh không có mấy kiên nhẫn với Hạ Hằng. Hạ Hằng bị người ta bắt nạt chỉ biết tủi thân chạy đến tìm anh, đến mức sau này nghe thấy cậu nhóc này khóc là anh đau đầu. Nắm đấm anh cứng, đôi khi thấy phiền còn bảo Hạ Hằng cút ra chỗ khác cho khuất mắt. Sau này anh ra ngoài bôn ba, bận tối mặt tối mày, nhớ ra thì gọi điện cho Hạ Hằng, không nhớ ra thì thôi, anh em trai không cần phải sướt mướt làm gì.
Hạ Nham nhìn Văn Tuyết lại cúi đầu im lặng, trong đầu liệt kê từng mục một.
Đầu tiên là để cô bồi bổ cơ thể cho tốt. Về việc học, nếu cô có thể học thì anh sẽ chu cấp cho cô học lên tận tiến sĩ cũng được, không học được thì thôi. Thứ hai, người anh quen biết không ít, lúc cô tốt nghiệp tìm việc anh sẽ giúp để mắt tới. Cuối cùng, ít nhất phải sớm mua cho cô một căn nhà ở vị trí ổn ổn để cô có chỗ nương thân. Những điều này cũng chính là những gì anh từng muốn làm cho em trai Hạ Hằng.
...
"Tới đây tới đây, trước khi ăn cơm thì húp bát canh đã." Chị Mai bưng một nồi canh gà mái già bốc khói nghi ngút ra, đặt vững chãi trên bàn. Hương thơm lập tức tỏa ra ngào ngạt, nước canh có màu vàng óng ả. "Nồi canh này tôi ninh trên lò từ sáng sớm đấy, vốn định để nhà mình trưa nay uống, nếu không phải cậu mang em gái qua thì cậu không có cửa uống đâu."
Bà ấy lườm Hạ Nham một cái: "Cậu qua đây ăn bao nhiêu lần rồi, có hiểu quy tắc không hả, canh phải đặt trước hai ngày!" "Cảm ơn chị." Hạ Nham nhướng mày, móc từ trong túi ra một bao thuốc lá chưa bóc đưa cho bà ấy: "Cái này để hiếu kính chị ạ." Chị Mai tươi cười hớn hở: "Thế mới được chứ." Văn Tuyết cũng lịch sự nói: "Cảm ơn chị." "Khách sáo với chị làm gì?" Chị Mai vỗ vai cô, cúi người, giọng nói dịu dàng hơn hẳn: "Sau này thường xuyên qua đây chơi nhé, chị sẽ làm vài món sở trường cho em." "Vâng, cảm ơn chị."
Chị Mai vừa buồn cười vừa bất lực, quay người đi về phía bếp. Văn Tuyết nhìn theo bà ấy vén rèm vào nhà rồi mới lịch sự thu hồi tầm mắt. Bỗng nhiên cô sững sờ, lúng túng nhìn bát canh gà bỗng dưng xuất hiện trước mặt mình, trong bát sứ còn có một cái đùi gà lớn.
Hạ Nham nhận thấy ánh mắt cô nhìn qua liền nói: "Ăn đi, ăn xong vẫn còn một cái nữa, đùi gà đều là của em hết."