“Kích động cái gì?”
“Không tin cháu à?”
Ngọn lửa dần dần yên lại.
“Thịt thối không đào sạch thì thịt mới không mọc lên được.”
“Ông già, xin lỗi nhé.”
“Cháu phải đại nghĩa diệt thân rồi.”
“Nếu không có ý kiến thì cho cháu chút phản ứng.”
Vừa dứt lời, ngọn lửa lại “lách tách” một hồi rồi trở nên tĩnh lặng. Ngọn lửa lắc lư chậm rãi, chứa đựng chút yếu ớt và hiu quạnh.
“Cháu sắp rời khỏi Thân Thành rồi, chắc phải rất lâu mới quay lại.”
“Đốt thêm cho ông chút.”
Lúc rời đi, Đường Tô quỳ trước mộ, dập đầu ba cái với ông Đường.
Ngay khi nến và nhang trước mộ cháy hết, những giọt mưa như lính dù rơi xuống, rồi lập tức nện mạnh xuống mặt đất.
Biệt quán nhà họ Đường.
Bên ngoài cửa sổ mưa như trút nước.
Đường Tô chuẩn bị một chiếc rương lớn, bên trong đặt hơn hai mươi gói giấy da bò vuông vức như những viên gạch, trên mỗi gói đều ghi tên.
Cô định cho những tâm phúc của mình và của ông Đường rời đi. Đây là tiền trợ cấp mà cô chuẩn bị cho họ. Với những người trung thành với mình, cô sẽ không bạc đãi.
“Ngày mai viết thư cho anh trai cậu, hỏi xem anh ấy có sắp xếp gì cho cậu không.”
Đường Vệ Đông im lặng một lúc, rồi lấy gói giấy da bò ghi tên mình đặt lên bàn.
“Em không đi!”
Nói xong, cậu ấy cũng chẳng chờ phản ứng của Đường Tô, giận dỗi bỏ đi.
Trong một căn nhà cách tòa biệt thự tinh xảo này không xa, một số người nhà họ Đường đang tụ tập bàn bạc. Một kế hoạch âm thầm được quyết định.
Không lâu sau, Đường Vệ Đông lại quay trở lại, đưa cho Đường Tô một mảnh giấy rồi chạy đi như trốn.
Trên mảnh giấy viết: [Ngày mai hành động.]
Khóe miệng Đường Tô khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh.
“Ha! Vậy thì chờ xem.”
Sau đó, cô cầm con dấu trên bàn lên. Cô dùng siêu năng lực tinh thần sắc bén như dao gọt sắt từ từ khắc lại con dấu.
Khoảng mười phút sau, trước mặt cô xuất hiện hai con dấu giống hệt nhau.
Trong đôi mắt đào hoa tràn đầy sự lạnh lẽo.
Thu lại suy nghĩ, Đường Tô thu những thứ quý giá trong thư phòng vào không gian, rồi bày ra một vài món đồ vô dụng thay thế.
Đêm đó, có người nóng lòng chuẩn bị, cũng có người hưng phấn đến mức không ngủ được.
Đường Uyển Uyển đang nằm trên giường tưởng tượng cuộc sống giàu sang tốt đẹp.
Chỉ cần đến ngày mai, họ sẽ kéo Đường Tô xuống khỏi vị trí kia.
Không uổng công họ đã bày cục diện suốt thời gian dài như vậy.
Ở kiếp trước, Đường Tô đã đuổi toàn bộ chi thứ ra khỏi gia phả.