Tiểu Cửu vô cùng không cam tâm.
Một con mèo yếu ớt như vậy sao xứng với kẻ mạnh mẽ như nó?
[Em muốn làm hổ! Hổ mới oai phong!]
Đường Tô chẳng chiều nó: [Ai lại nuôi hổ làm thú cưng? Chọn con nào nhỏ nhỏ, phổ biến thôi. Giờ mi là thú cưng, không phải thú dữ.]
Tiểu Cửu quay đầu đi, im lặng phản đối.
[Chó cũng được.]
Đường Tô khá thích chó vì chúng trung thành, lại có chừng mực.
Tiểu Cửu nhớ đến mấy con chó hoang ngoài ngoại ô hay lục rác ăn “buffet”, toàn thân run lên: [Mèo! Mèo! Mèo! Em chọn mèo!]
Nó sợ chọn chậm một chút là sẽ biến thành con chó thích ăn “buffet rác” mất.
Vì thế, Tiểu Cửu biến thành mèo.
Sau khi biến thành mèo, ngày nào Tiểu Cửu cũng quấn quýt lấy Đường Tô.
Tiểu Cửu hối hận, vô cùng hối hận, hối hận vì đã không sớm chọn làm mèo. Làm mèo có thể bám lấy lão đại, còn được ăn thịt. Sao trước đây nó không nghĩ ra chuyện làm mèo chứ?
“Má Vương, làm ít thịt xào hoa quế, vịt nhồi thập cẩm, rồi nấu cơm rau với thịt muối.”
“Đông Tử, đi mua ít bánh nếp hai nhân với bánh gạo thanh dài.”
Chiều tối, Đường Tô ra ngoài. Một con mèo nhỏ nằm trên vai cô, phía sau là Đường Vệ Đông. Đường Vệ Đông còn xách hộp đựng đồ ăn và tiền giấy vàng mã.
Đến nghĩa trang, Đường Tô bày đồ ăn ra, cắm nến và nhang.
Đường Vệ Đông thắp nhang cho ông Đường, rồi dập đầu lạy.
“Ra kia đợi tôi.”
“Vâng!”
Mây đen đã ủ rất lâu nhưng vẫn chưa rơi nổi một giọt mưa. Bầu trời vẫn bị mây đen bao phủ, xung quanh u ám không ánh sáng.
Đường Tô ngồi trước mộ. Ánh nến chiếu lên gương mặt cô, khiến khuôn mặt hơi vàng vọt.
“Ông già, cháu đến thăm ông.”
“Cháu mang theo vịt nhồi thập cẩm với cơm rau thịt muối mà ông thích.”
“Ông nói xem, đi sớm như vậy làm gì?”
“Ông biết cái cục rối rắm ông để lại cho cháu lớn đến mức nào không?”
“Con rể tốt của ông với đám chi thứ đang muốn cướp vị trí gia chủ của cháu.”
Vừa dứt lời, ngọn lửa trên cây nến phát ra tiếng “lách tách”, ngọn lửa chao đảo sang hai bên.
Khi còn sống, ông Đường cũng giống như ngọn lửa nhảy loạn này, tức lên là trợn mắt thổi râu.
Con mèo ban nãy còn nằm trên vai Đường Tô, lúc này đã ngồi cạnh con vịt nhồi thập cẩm, nhìn chằm chằm nó, thèm đến chảy dãi. Đường Tô đưa tay vỗ nhẹ lên đầu mèo. Con mèo rụt đầu lại, không tình nguyện lắm nhưng vẫn bò trở lại nằm trên vai cô.
Nhìn nén nhang đã cháy được một nửa, Đường Tô chậm rãi đốt tiền giấy và vàng mã mang theo.