“Cơ mà, đằng nào cũng phải viết kiểm điểm vì tội đánh đàn anh rồi.” Bạch Chu Chu mỉm cười, bẻ các ngón tay kêu răng rắc.
Thời Thiên Dực hiểu ý.
“Này, hai người định làm gì?” Ân Duệ thấy không khí không ổn, lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, lùi lại liên tục: “Hai người đừng có làm bậy!”
“Lên!” Bạch Chu Chu vung tay, xông thẳng tới.
Ba phút sau.
Bạch Chu Chu phủi tay, nhấc đầu gối khỏi lưng Ân Duệ.
Lúc này trong văn phòng vẫn không có gì thay đổi, ngay cả bàn ghế cũng không hề xê dịch. Người duy nhất bị ảnh hưởng chính là Ân Duệ đang nằm sấp trên đất, nhất thời không gượng dậy nổi.
“Chúng ta ra tay có hơi nặng không nhỉ?” Bạch Chu Chu ngồi xổm trước mặt Ân Duệ, nhìn gò má sưng vù và quầng mắt thâm đen sau hai cú đấm, cô có chút lo lắng ngẩng đầu nhìn Thời Thiên Dực.
“Không sao, thể chất cậu ta tốt, vào phòng y tế nằm một ngày là khỏi.” Thời Thiên Dực vác thẳng người anh ta lên, đặt lại vào ghế văn phòng, tiện tay chỉnh lại tư thế.
Ân Duệ đau đến nhe răng trợn mắt, ngồi xiêu vẹo trên ghế làu bàu: “Hai tên khốn nạn các người, tôi sẽ ghi các người vào sổ kỷ luật!”
“Vẫn nói được, xem ra không có chuyện gì to tát.” Bạch Chu Chu lập tức yên tâm, rút một xấp giấy trắng trên bàn chia cho Thời Thiên Dực một nửa: “Bản kiểm điểm này viết thế nào?”
Lời còn chưa dứt, đột nhiên quang não của Bạch Chu Chu sáng lên.
[Vệ Giản]: Cần giúp không?
Toi rồi, đàn anh Vệ Giản sắp tới.
Vẻ mặt Bạch Chu Chu trở nên căng thẳng.
“Sao thế?” Thời Thiên Dực hỏi.
“Đàn anh Vệ Giản hỏi tôi có cần giúp không.” Lòng bàn tay Bạch Chu Chu đổ mồ hôi lạnh: “Sao anh ta biết chúng ta bị bắt? Nếu còn để anh ta thấy chúng ta đánh bộ trưởng ban kỷ luật...”
Bạch Chu Chu hoàn toàn không dám tưởng tượng đến cảnh đó.
Đàn anh Vệ Giản là người đầu tiên cô gặp sau khi rời khỏi hành tinh hoang vu, cô còn muốn để lại ấn tượng tốt với anh ta.
Bạch Chu Chu hoảng đến mức tay bắt đầu run, Ân Duệ ngồi một bên lại bật cười thành tiếng.
Chỉ là một tân sinh viên thôi mà, lẽ nào lại quen biết được với sát tinh Vệ Giản kia?
Đừng có đùa!
“Cô có giả bộ thì cũng phải có giới hạn thôi chứ.” Ân Duệ cười khẩy một tiếng, động đến vết thương ở khóe miệng, vẻ mặt lập tức méo xệch.
Vệ Giản nổi tiếng là cỗ máy chiến đấu lạnh lùng vô tình, chưa bao giờ xen vào chuyện của người khác. Bọn họ nói viện trưởng đến giúp còn đáng tin hơn là Vệ Giản.
“Làm sao bây giờ? Hay là từ chối thẳng?” Bạch Chu Chu nhìn tin nhắn Vệ Giản gửi trong khung chat, đầu óc rối bời.
Ân Duệ thấy hai người không thèm để ý đến mình, tức giận đập vào tay vịn ghế.
“Nếu cậu ta thật sự đến đón cô, tôi sẽ làm bạn luyện cho cô một tháng, mỗi ngày tặng cô ba mươi điểm!”
Nghe vậy, Bạch Chu Chu lập tức ngẩng đầu, nhìn Thời Thiên Dực với ánh mắt khó nói: “Lúc nào anh ta cũng thế à?”
Thời Thiên Dực gật đầu: “Quen là được.”
Trường học đông người như vậy, có vài cá thể suy nghĩ khác người cũng là chuyện bình thường.
Trong lúc hai người nói chuyện, cửa văn phòng bị mở ra từ bên ngoài, phát ra một tiếng động nhỏ.
Bạch Chu Chu nhìn về phía phát ra âm thanh, Vệ Giản mặc một bộ đồ huấn luyện màu xanh đậm đứng ở cửa, tay áo xắn nửa lên cẳng tay, cả người trông vô cùng cao ráo, thẳng tắp.
“Đàn anh Vệ Giản!” Bạch Chu Chu giơ một tay lên, cười gượng vẫy vẫy: “Sao anh đến nhanh thế?”
“Ừ, tôi tình cờ đi ngang qua.” Vệ Giản bước vào.
Anh ta nhìn Ân Duệ đang sợ đến mức mặt trắng bệch, trong mắt không có chút cảm xúc nào, toàn thân toát ra khí thế áp đảo: “Mặt cậu bị sao thế?”
“Tôi… tôi vừa mới bị ngã.” Ân Duệ cúi đầu, chậm rãi đứng dậy: “Chắc là do sàn nhà trơn quá.”
“Nhưng báo cáo công việc của cậu không viết như vậy? Cố ý hành hung bạn học?” Vệ Giản làm việc theo đúng quy trình, lấy ra hồ sơ công việc mà Ân Duệ đã nộp từ hệ thống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên quang não, giọng điệu lạnh lùng: “Tôi vừa xem camera giám sát rồi, cậu cũng giỏi giăng bẫy để xử phạt người khác đấy.”
“Chỉ là hiểu lầm thôi.” Ân Duệ nén đau, hối hận không thôi, nói lí nhí.
Vệ Giản ngẩng đầu, ánh mắt đầy cảnh cáo, Ân Duệ dựng tóc gáy, lập tức im bặt.
“Theo quy tắc của hội học sinh, cậu cần đến khu dạy học lao động công ích một tháng, sau đó quay lại phục chức, có ý kiến gì không?” Vệ Giản hỏi.
“Không, không có.” Ân Duệ lắc đầu lia lịa.
“Vậy vụ cá cược lúc nãy cậu tự nói có còn tính không?” Thời Thiên Dực chớp thời cơ.
Ân Duệ nghiến răng: “Tính!”
“Đi thôi, về thôi.” Vệ Giản quay đầu nhìn Bạch Chu Chu, nhàn nhạt nói.