“...”
“Nhìn cái gì mà nhìn? Rảnh rỗi lắm à?”
Ân Duệ quay đầu gầm lên một tiếng, rồi lôi cả Bạch Chu Chu và Thời Thiên Dực vào văn phòng của mình, đóng sầm cửa lại, thành thạo bật thiết bị cách âm. Sau đó, anh ta thở phào một hơi, thái độ càng trở nên vênh váo thấy rõ.
“Ở đây không có người ngoài rồi, nào, đừng khách sáo, nói tiếp đi.” Ân Duệ khoanh tay trước ngực, dựa vào bàn làm việc, ra vẻ mình là người bề trên: “Hai người các người đứng tách ra, giơ hai tay lên! Dính vào nhau làm gì?”
Bạch Chu Chu dựa vào tường, hiếm khi tỏ ra có chút bối rối. Hai tay cô ngoan ngoãn đặt bên người, đôi mắt tròn không ngừng liếc về phía Thời Thiên Dực.
Đây là lần đầu tiên trong cả hai kiếp cô bị bắt lên văn phòng hội học sinh, nên có hơi căng thẳng.
Thời Thiên Dực ném cho Bạch Chu Chu một ánh mắt an ủi, rồi nhìn sang Ân Duệ.
“Lần này chúng tôi hoàn toàn không vi phạm bất kỳ nội quy nào của trường. Đợi khi ra ngoài, chúng tôi có thể khiếu nại lên hội học sinh.”
“Tôi là bộ trưởng ban kỷ luật, tôi nói có là có.” Ân Duệ nhếch mép cười, nói năng ngang ngược. Ánh mắt anh ta lướt nhanh qua nắm đấm nổi đầy gân xanh của Thời Thiên Dực, rồi lại nhìn sang Bạch Chu Chu đang đứng bên cạnh, nở một nụ cười đầy ẩn ý, tấm tắc khen: “Không ngờ một tên cuồng bạo lực như cậu lại thích kiểu cừu non này.”
Bạch Chu Chu đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc.
“Chúng tôi không phải...”
Ân Duệ không đợi Bạch Chu Chu giải thích, tung một cú đấm về phía cô, ánh mắt khiêu khích nhìn Thời Thiên Dực, nhưng chỉ nhận lại được một ánh mắt tiếc nuối từ anh ta.
Ân Duệ theo bản năng cảm thấy có gì đó không ổn, đột nhiên cổ tay đau nhói, trời đất quay cuồng.
Bạch Chu Chu không ngờ bộ trưởng ban kỷ luật lại đột ngột ra tay, cơ thể cô phản xạ theo điều kiện, tóm lấy cổ tay anh ta, nhanh chóng xoay người, chân phải tiến lên ngáng trụ, tay phải khóa cổ, giữ vai rồi đè cả người anh ta xuống đất.
“Đau! Buông tay!”
Má trái của Ân Duệ bị đè chặt xuống sàn đến biến dạng, cánh tay phải đau như sắp bị bẻ gãy, anh ta vội vàng kêu lên.
Bạch Chu Chu lập tức buông tay, vẻ bối rối trên mặt lúc nãy đã biến mất.
Bộ trưởng ban kỷ luật này quả nhiên như lời Thời Thiên Dực nói, đang cố tình gây sự với họ. Trong lòng Bạch Chu Chu đã có tính toán.
“Cô dám đánh đàn anh?” Ân Duệ chỉ vào Bạch Chu Chu, ngón tay run rẩy.
Mặc dù ý định ban đầu của anh ta là muốn Thời Thiên Dực ra tay để có cớ gán tội cho họ, nhưng việc bị một cô gái hạ gục trong nháy mắt vẫn khiến lòng tự trọng của anh ta bị tổn thương.
Anh ta đã nhìn lầm rồi, đây đâu phải cừu non gì, rõ ràng là một kẻ cuồng bạo lực khác!
Cái lực siết cổ tay anh ta cứ như kìm sắt, hoàn toàn không thể thoát ra được!
“Xin lỗi, phản xạ có điều kiện.” Bạch Chu Chu thản nhiên phủi tay, nhìn sang Thời Thiên Dực: “Là tôi bị ảo giác à? Hình như sực lực của anh ta không lớn lắm.”
Lúc bị khống chế, Bạch Chu Chu cảm nhận rõ ràng đối phương có giãy giụa, nhưng biên độ rất yếu, như thể không có sức lực.
“Không phải ảo giác đâu.” Thời Thiên Dực đáp: “Dù sao thì bây giờ cơ giáp có thể bù đắp tối đa sự thiếu hụt về sức mạnh của con người, mà giới hạn điều khiển cơ giáp cảm biến gần như chỉ phụ thuộc vào tinh thần lực. Cho nên sau khi đạt đến thể năng đủ để điều khiển cơ giáp một cách hoàn hảo, nhiều người sẽ không chọn tiếp tục rèn luyện thể chất nữa.”
“Ồ, ra là vậy.” Bạch Chu Chu gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Ân Duệ thấy hai người thản nhiên bàn luận về việc sức lực anh ta yếu ngay trước mặt anh ta thì càng tức sôi máu, hít một hơi thật sâu: “Các người hành hung đàn anh, vi phạm điều bảy mươi ba trong nội quy của trường. Nếu không muốn bị giam một tuần, thì trước khi trời tối viết hai vạn chữ kiểm điểm nộp lên đây, ngày mai tôi sẽ giúp các người treo nó lên bảng thông báo kỷ luật ở trung tâm học viện.”
“Các người viết nhanh lên, tôi sắp tan làm rồi.” Ân Duệ liếc nhìn quang não, ra vẻ tiểu nhân đắc chí, thong thả khoanh tay đặt trên bụng, ngả người ra ghế nhìn hai người.
“Viết không?” Bạch Chu Chu nhìn Thời Thiên Dực, hỏi ý.
“Viết chứ.” Thời Thiên Dực nhún vai.
Mỗi lần bị Ân Duệ gây sự, anh ta đều dùng lý do này. Thế nên sau này quen rồi, để tiết kiệm thời gian, cứ vừa gặp mặt là Thời Thiên Dực sẽ cho Ân Duệ một trận no đòn, sau đó anh ta vào văn phòng viết kiểm điểm, Ân Duệ đến phòng y tế chữa thương, đôi bên cùng tiện.
Lần này họ có lý, vốn anh ta còn định không làm liên lụy đến Bạch Chu Chu, không ngờ đối phương lại chủ động ra tay trước, cuối cùng vẫn không thoát được một kiếp.