Cứu Mạng, Nam Chính Đều Sụp Đổ Hết Rồi

Chương 20

Trước Sau

break
Tô Đường không muốn nhiều lời với mụ, dăm ba câu đã đuổi đi, sau đó đi thẳng tới ghế lô.

Người mời nàng là tiểu thế tử phủ Trấn Nam hầu. Tuy hắn không thích đọc sách, nhưng nhân phẩm tuyệt đối không có gì để chê. Ngoài ra còn có vài người khác, cũng đều thuộc vòng bằng hữu của bọn họ. Ngày thường vốn đã thường tụ tập, lúc này thấy Tô Đường tới, ai nấy đều vô cùng nhiệt tình.

“An Cẩn, mau lại đây. Đây là rượu do Thẩm Tửu Nhi nổi danh nhất ở Xuân Phong Lâu ủ ra đấy, ngày thường có tiền cũng chưa chắc mua được.”

Rượu vừa vào bụng, bầu không khí cũng theo đó mà thả lỏng hơn.

“Tiểu vương gia, ta nghe nói gần đây ngươi đang rất được long ân đấy.”

“Đúng thế. Ta còn từng nghĩ lần này ngươi xong đời rồi cơ, dù sao vị trên kia bây giờ cũng đâu phải vị ngày trước nữa.”

Bằng hữu ai nấy đều hiếu kỳ như vậy, Tô Đường lại bưng chén rượu lên uống cạn một hơi, vẻ mặt đầy tang thương mà nói: “Ta thà đừng có cái gọi là long ân ấy còn hơn. Các ngươi không biết đâu, mấy ngày nay ta sống khổ sở đến mức nào!”

Tô Đường tuôn ra một bụng nước đắng. Nói đến cuối cùng, chẳng biết là vì men rượu hay vì cảm xúc thật sự trào dâng, đến cả vành mắt nàng cũng đỏ lên.

Lớp da của An tiểu vương gia vốn đã mang dung sắc tuyệt mỹ, nhất là lúc này, dáng vẻ như đang chịu ấm ức ấy càng khiến đôi mắt vốn đã linh động kia giống như làn nước xuân trong vắt, làm người ta chỉ muốn nâng niu thương tiếc.

Đám bằng hữu cũng là loại quen trêu đùa, lúc này rượu đã quá ba tuần, càng nói năng chẳng kiêng dè: “Bảo sao trước kia có cô nương từng nói, nếu được An tiểu vương gia thương xót một lần, có chết cũng cam lòng.”

Nghe vậy, Tô Đường lập tức “cạch” một tiếng đặt mạnh chén rượu xuống bàn: “Cút đi, bớt lấy ta ra trêu chọc. Ta nghe người ta nói, cô nương Tửu Nhi ở Xuân Phong Lâu này mới thật là người hiếm có khó tìm.”

Mấy kẻ ở đây đều là hạng quen lui tới chốn phong nguyệt. Vừa nghe vậy, lập tức có người gọi tú bà vào, bảo đem Thẩm Tửu Nhi tới.

Lần này tú bà cũng không dám làm cao, ngoan ngoãn đẩy Thẩm Tửu Nhi vào. Không nói chuyện khác, chỉ riêng việc An tiểu vương gia hiện giờ đã không còn là hình tượng nguy nan như một tháng trước nữa. Bây giờ người ta đang được long ân sâu đậm, mắt thấy sắp một bước lên mây, ai dám đắc tội chứ.

Tô Đường thật ra chưa say. Nàng nhìn Thẩm Tửu Nhi, quả nhiên không hổ là hồng nhan tri kỷ của nam chính, dung mạo tự mang vài phần tiên khí. Thế nhưng còn chưa đợi nàng tiến lên nói gì, cửa ghế lô đã bị người ta đạp văng thật mạnh.


Mọi người nhìn cánh cửa bị đạp ngã xuống đất, nhất thời vẫn chưa hoàn hồn, lại thấy cấm vệ quân đã vây kín nơi này từng lớp từng lớp.

Mùi rượu trong thoáng chốc tan sạch. Tất cả đều quỳ rạp xuống đất, bởi bọn họ đã thấy người đạp cửa bước vào là Tần Lệ.

Tần Lệ đi đôi ủng đen, trên người mặc áo đen sẫm. Quanh thân người như phủ thêm một tầng sát khí lạnh lẽo. Bước chân giẫm lên tấm thảm lông, không phát ra lấy nửa tiếng động. Càng yên lặng như vậy, mọi người lại càng không dám hé môi. Đến cuối cùng, ngay cả thở mạnh cũng phải nín lại một lúc, chỉ sợ chọc giận vị bạo quân này.

Tần Lệ nhìn chằm chằm Tô Đường. Đôi mắt đen sâu thẳm của người như giếng sâu không đáy: “An khanh dường như đã quên lời thái y dặn dò.”

Hiện giờ cả triều còn ai không biết, vị tiểu vương gia ở An vương phủ được viện sử đích thân chăm nom, quý giá vô cùng. Chỉ cần có chút gió lay cỏ động, người ta hận không thể dọn cả phòng dược thiện vào thẳng An vương phủ.

Tần Lệ vừa hỏi như vậy, trong lòng đám công tử ăn chơi chỉ còn lại đúng một ý nghĩ.

Xong rồi, mạng ta xong rồi!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương