Cứu Mạng, Nam Chính Đều Sụp Đổ Hết Rồi

Chương 19

Trước Sau

break
“Đây là lần đầu tiên trẫm nhận ra, thì ra An khanh của trẫm còn động lòng người hơn tên phế vật trong sách kia nhiều.”

Lần này Tô Đường không chỉ tê da đầu nữa, mà là toàn thân như muốn nổ tung.

Tên cẩu hoàng đế này bị điên rồi sao, tự dưng lại diễn trò tình sâu nghĩa nặng gì chứ!

Nhưng điều còn khiến người ta kinh hãi hơn là, hệ thống đã lâu không xuất hiện bỗng nhiên vang lên một tiếng “đinh”, chính thức lên tiếng.

“Đinh, chỉ số hắc hóa giảm 5 phần trăm, chỉ số hắc hóa hiện tại: 95 phần trăm.”

Tô Đường: ... A, nam nhân đúng là một lũ móng heo lớn!

Tô Đường rốt cuộc cũng chẳng biết mình trở về bằng cách nào. Dù sao từ sau hôm đó, nàng thường xuyên bị triệu vào cung. Mà cho dù không vào cung, hắn cũng chẳng chịu buông tha nàng, trái lại còn sai người tới An vương phủ.


Mỗi ngày ba bữa thuốc thang, lại có viện sử Thái Y Viện ở bên cạnh hầu hạ, ngay cả Chu Nguy vốn theo hầu trước mặt hắn, giờ cũng thành khách quen của An vương phủ.

Chỉ trong thời gian ngắn, đám quan lại như ngửi thấy điều gì đó. An vương phủ vốn lâu rồi chẳng còn ai đưa thiệp tới, nay bỗng chốc lại náo nhiệt hẳn lên.

Tô Đường cũng không ngại phiền, nhưng trong đống thiệp mời ấy, lại có một tấm của một người từng là bằng hữu cũ.

An tiểu vương gia trước kia vốn là hạng trêu mèo chọc chó, bằng hữu của nàng đương nhiên cũng toàn là đám công tử ăn chơi. Mà đã là đám ăn chơi thì nơi mời tới cũng chẳng phải chỗ đứng đắn gì. Trước kia vì lo giữ mạng, nàng chẳng còn hơi sức mà bận tâm. Nay chỉ số hắc hóa đã có phần thuyên giảm, nàng cũng không cần phải căng thẳng mãi nữa.

Nơi bằng hữu mời nàng tới là Xuân Phong Lâu. Nói ra thì trước đây nàng tiện tay lấy cái tên Xuân Phong Túy cũng là vì nơi này. Dù sao đây cũng là chỗ đã sinh ra một hồng nhan tri kỷ của Tần Lệ.

Nghĩ đến đó, nàng liền thấy hưng phấn. Biết đâu vị hồng nhan tri kỷ này có thể giúp nàng hạ bớt chỉ số hắc hóa của nam chính thì sao?

Nghĩ là làm, nàng lập tức thay một bộ y phục phong lưu phóng khoáng. Nhưng còn chưa kịp bước ra khỏi An vương phủ, viện sử Thái Y Viện ở phía sau đã bám theo từng bước.

“Tiểu vương gia, ngài định đi đâu vậy?”

Có thể ngồi lên vị trí đứng đầu Thái Y Viện, vị viện sử này dĩ nhiên cũng chẳng còn trẻ. Râu tóc đã bạc đi quá nửa.

Tô Đường đau đầu: “Bổn vương không thể ra ngoài khuây khỏa một chút sao?”

Viện sử đáp: “Thân thể tiểu vương gia vẫn chưa hồi phục, không nên đi xa.”

Tô Đường nhìn ông, nửa ngày không nói nên lời. Cuối cùng tức đến nghiến răng, mới giơ tay chỉ ông mà nói: “Được, bổn vương nghe ngươi.”

Ngoài miệng nói vậy, nhưng sau khi trở về phủ, nàng vẫn lén lút trốn đi sau lưng ông.

Viện sử dù sao cũng không phải cấm vệ quân, sao có thể trông chừng được nàng.

Chưa đến một canh giờ sau, nàng đã đường hoàng xuất hiện ở Xuân Phong Lâu.

Xuân Phong Lâu, nghe tên là biết nơi tìm vui hưởng lạc. Trên đời này làm gì có ai giữ nổi mùa xuân, chẳng qua chỉ là hết lớp cô nương trẻ này đến lớp cô nương trẻ khác đem tuổi xuân của mình gửi lại nơi đây mà thôi.

Người Tô Đường muốn tìm lần này tên là Thẩm Tửu Nhi. Tửu Nhi ủ một tay rượu ngon, cũng vì vậy mà tú bà không ép nàng tiếp khách. Trước khi gặp nam chính, tuy ở chốn thanh lâu, nàng vẫn giữ được thân trong sạch.

Trước kia Tô Đường vốn chưa từng tới Xuân Phong Lâu, cũng là vì sợ chạm mặt vị Thẩm Tửu Nhi này. Dù sao nàng ấy cũng là hồng nhan tri kỷ của nam chính, tránh được thì vẫn nên tránh.


Dung mạo của An tiểu vương gia, khắp kinh đô này có ai là không biết. Bởi vậy, ngay khoảnh khắc Tô Đường bước vào Xuân Phong Lâu, tú bà cũng phải sững sờ. Qua một lúc lâu mụ mới hoàn hồn, vội vàng tươi cười đon đả tiến lên nghênh đón.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương