Cứu Mạng, Nam Chính Đều Sụp Đổ Hết Rồi

Chương 14

Trước Sau

break
Cảnh tượng ấy khiến tất cả mọi người đều ngây dại. Ban nãy ai nấy còn tưởng sắp thành oan hồn dưới đao, nào ngờ thế sự lại ngoặt một khúc đến mức chẳng ai đoán nổi.

Lão vương phi thần sắc nặng nề nhìn khuê nữ nhà mình. Nào ngờ nàng lại đột nhiên làm nũng: “Nương, ta mệt rồi, muốn ngủ.”

Khuê nữ hiếm khi làm nũng. Bị nàng gọi một tiếng như vậy, lão vương phi lập tức mềm lòng, chẳng còn chút nghiêm nghị nào nữa, chỉ vội đau lòng nói: “Được được được, Nghi...”

Bà chợt dừng lại, phát hiện mình gọi sai, liền vội sửa lời: “Vậy bảo bảo của chúng ta nghỉ ngơi cho tốt.”

Tô Đường ngủ một giấc đến mức chẳng biết hôm nay là ngày gì. Tỉnh dậy rồi nàng cũng chẳng buồn động đậy, cứ lười biếng cuộn mình trên giường, đang cãi cọ với hệ thống, nào ngờ ngoài phòng chợt vang lên giọng của tiểu nha hoàn.

“Tiểu vương gia, trong cung lại có người tới.”

Lần này người tới không phải ai khác, mà là Chu Nguy đích thân đến.

Thái độ của Chu Nguy không đến mức khúm núm như tên thái giám hôm qua, nhưng bộ dạng cười híp mắt ấy lại càng khiến người ta rợn lòng hơn.


Không phải nói Hoàng thượng chán ghét An vương phủ sao? Hết chuyện này đến chuyện khác, nhìn thế nào cũng giống thánh sủng chưa hề suy giảm.

Hôm qua vừa ban đồ bổ xong, hôm nay Chu Nguy lại đích thân mang tới một thái y.

An vương phủ tuy đã sa sút, nhưng dù sao cũng vẫn là vương phủ. Cầm thẻ bài dâng lên, Thái Y Viện không dám không tiếp. Chỉ là dù có tiếp, nhiều lắm cũng chỉ phái một tiểu thái y vô danh tới cho có lệ. Nhưng Chu Nguy thì khác. Lần này hắn đến, trực tiếp dẫn theo cả viện sử của Thái Y Viện, hơn nữa vị viện sử này còn phải ở lại vương phủ lâu dài.

Chân trước Tô Đường vừa nói mình thân thể không khỏe, chân sau Hoàng thượng đã đưa cả viện sử tới. Lại thêm cuốn thoại bản bắt gió bắt bóng kia, chỉ trong một thời gian ngắn, hướng gió trong triều liền đổi khác hẳn.

Dĩ nhiên, đó là chuyện về sau. Còn trước mắt, Chu Nguy cung kính hành lễ với nàng, rồi mới chậm rãi nói rõ mục đích chuyến này.

“Tiểu vương gia, Hoàng thượng nói ngài nghỉ ngơi một đêm, thân thể hẳn đã khá hơn nhiều. Vậy nên chuyện hôm qua chưa làm xong, hôm nay ngài phải tiếp tục.”

Mỗi chữ Tô Đường đều nghe hiểu, nhưng ghép lại với nhau thì nàng lại thấy mơ hồ.

“Hôm qua có chuyện gì chưa làm xong?”

Quỳ cũng đã quỳ rồi, chẳng lẽ còn bắt nàng tiếp tục quỳ nữa?

Chu Nguy mỉm cười: “Hoàng thượng nói ngài thất lễ trước điện, phải hồi cung học lại quy củ một lần nữa.”

Khóe môi Tô Đường giật nhẹ, nàng bật cười. Không những không tức giận, nàng còn bình tĩnh nhận lấy chuyện này. Chỉ là khi ánh mắt lướt đến vị viện sử phía sau, nàng khẽ nheo mắt: “Vậy viện sử đại nhân thì sao?”

Chu Nguy vẫn cười ôn hòa: “Hoàng thượng sợ ngài lại ngất đi, nên sai viện sử đại nhân theo sát bên cạnh ngài.”

Tô Đường: ...

Chiêu này đúng là hay thật, trực tiếp chặn sạch đường lui giả bệnh của nàng.

Tô Đường vào cung rất đúng lúc, vừa hay là khi hạ triều. Văn võ bá quan mới từ cửa cung đi ra, liền trông thấy An tiểu vương gia đã lâu không lộ mặt bước xuống từ xe ngựa.

Dung mạo của An tiểu vương gia vốn cực kỳ xuất chúng. Khi cười thì phong lưu phóng khoáng, lúc không cười lại như trăng sáng giữa trời quang, yêu nghiệt đến mê hoặc lòng người. Cũng bởi vậy, chẳng ít nữ lang từng say mê nàng, nhao nhao đòi gả. Chỉ là một chàng rể như vậy, đám quan viên trong triều ai cũng không dám nhận.

An tiểu vương gia vốn quen kiêu ngạo. Từ trên xe ngựa bước xuống, nàng chẳng buồn để mắt tới ai. Nhưng nàng không để ý người khác, không có nghĩa người khác cũng dám làm ngơ nàng.


Tỷ như Chu Nguy, người đang được Hoàng thượng trọng dụng nhất bên cạnh, lại tỷ như viện sử của Thái Y Viện.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương