Lời thật thì không thể nói, nhưng cũng không thể chẳng nói gì, nàng chỉ đành đáp qua loa: “Trước đó ta bị một trận bệnh, vẫn luôn ở biệt viện tĩnh dưỡng.”
Giọng nàng nhẹ tênh, như thể chỉ là một cơn bệnh nhỏ. Nhưng nếu thật chỉ là bệnh vặt, sao lại chậm chạp không chịu gặp người đến vậy?
Tần An Cẩn thế nào cũng không tin mấy lời qua quýt ấy của nàng. Đúng lúc hắn định hỏi tiếp, lão vương phi lại tới.
Nói là lão vương phi, kỳ thực bà còn chưa đến bốn mươi, phong vận vẫn còn. Chỉ là mấy năm nay trong lòng chất chứa quá nhiều tâm sự, giữa hàng mày lúc nào cũng vương một nét buồn nhàn nhạt.
Thuở trẻ, lão vương phi được nuông chiều mà lớn lên, không rành chuyện đời. Về sau An vương lại đối xử với bà cực tốt, đến một thị thiếp cũng chưa từng có. Bởi vậy khi An vương phủ đột ngột gặp biến cố, bà căn bản không gánh nổi. Nhưng với hai đứa trẻ, bà lại thật lòng thật dạ mà thương yêu.
Lấy chân tình đổi chân tình, cho nên Tô Đường cũng rất thích chiều chuộng bà.
“Mẫu thân sao lại tới đây?” Nàng cười dịu dàng, bước lên đỡ hờ bà ngồi xuống.
Nàng quá đỗi bình tĩnh. Mấy năm nay, lão vương phi cũng biết nữ nhi mình là người trầm ổn. Người ngoài đều nói nàng ngang bướng, nhưng con gái của chính mình, bà hiểu rõ nhất. Nào phải ngang bướng, chẳng qua là bị ép đến mức không thể không như vậy mà thôi.
“Nghi Bảo Nhi, con nói thật với mẫu thân đi. Hôm nay Hoàng thượng đến biệt viện của con, có làm khó con không?”
Trong triều, những kẻ làm hoàng đế không vui đã chết hết lớp này đến lớp khác. Lão vương phi dù đơn thuần đến đâu, cũng không thể ngốc đến mức chẳng nhìn ra điều gì.
Hắn đây là chuẩn bị ra tay với An vương phủ!
Tô Đường không giấu giếm, thẳng thắn nói: “Cũng không có gì, chỉ là bị phạt quỳ một lát thôi.”
Nàng nói rồi khẽ nhún vai, vẻ mặt bình thản: “Mẫu thân biết mà, nếu hắn muốn giết ta, nào cần dùng đến thủ đoạn nhỏ nhặt như phạt quỳ thế này.”
Vốn là định an ủi người, nhưng thủ đoạn của Tần Lệ ai trong triều ngoài triều mà không biết. Lão vương phi chẳng những không yên lòng, trái lại càng thêm căng thẳng. Đặc biệt là Tần An Cẩn nhìn nàng đầy sâu xa, giọng trầm xuống: “Chính loại thủ đoạn nhỏ này mới càng giày vò người.”
Tô Đường nghẹn lời. Được rồi, trong nhà này chẳng ai đứng cùng chiến tuyến với nàng cả. Cũng may đúng lúc ấy, người trong cung tới.
Người tới từ trong cung. Tuy không phải tổng quản thái giám Chu Nguy, nhưng cũng là một vị thái giám được Hoàng thượng trọng dụng. Hắn đã đến, chẳng ai dám chậm trễ.
Từ trên xuống dưới trong An vương phủ đều thấp thỏm không yên, còn tưởng vị chủ tử trên kia rốt cuộc đã không nhịn được nữa. Nào ngờ đối phương lại sai người mang đến một ít đồ bổ thượng hạng.
Chuyện này so với việc An vương phủ bị ban tội còn khiến người ta kinh hãi hơn.
Trái với vẻ chấn động của mọi người, Tô Đường lại tỏ ra cực kỳ qua loa. Nàng ngáp một cái, lười nhác nhìn tên thái giám kia, chẳng hề nịnh nọt, thái độ vẫn ngạo mạn như cũ: “Được rồi, bổn vương biết rồi, ngươi có thể lui.”
An tiểu vương gia xưa nay vốn kiêu ngạo, đám hạ nhân đã sớm quen mắt. Nhưng tên thái giám kia thì khác, đó chính là người được sủng tín trước mặt Hoàng thượng. Ai ngờ hắn chẳng những không giận, ngược lại còn cười đầy vẻ lấy lòng: “Vâng, trời cũng đã xế chiều rồi, nô tài xin cáo lui. Quấy rầy tiểu vương gia nghỉ ngơi là lỗi của nô tài, ngài cứ yên tâm nghỉ ngơi cho tốt.”