Lộ Lâm Sơ: Người anh em à, tiếng anh em này không phải ý gọi anh trai, mà là tiếng gọi "người anh em" bảo anh đừng có manh động đấy.
Không phải.
Đó không phải là trọng tâm.
"Trọng tâm là anh có nghe thấy tiếng gì không?"
"... Em nói tiếng gì?"
Lộ Lâm Sơ: "Âm thanh diệu kỳ."
Hàn Ngân: "?"
"Anh im lặng một chút, nghiêm túc nghe thử xem." Lộ Lâm Sơ nói với giọng điệu thấm thía, hệt như một bà chị già tri kỷ đang khai sáng cho trẻ vị thành niên: “Anh nghe tiếng vọng từ phòng bên cạnh xem, có giống tiếng Thư Ninh của anh không."
"..."
Có lẽ hai chữ "Thư Ninh" đã kích thích hắn, quả nhiên khiến hắn dừng lại.
Không khí đột ngột tĩnh lặng, lọt vào tai là một giọng nữ trầm tĩnh và ôn hòa.
"Chị phải đi rồi Tiểu Nghiên, ba tiếng nữa máy bay cất cánh. Hàn Ngân cũng không thấy đâu, chắc là say rồi. Giúp chị nhắn với anh ấy, sinh nhật vui vẻ."
Giọng nói này vang lên trong bầu không khí vẩn đục lúc này chẳng khác nào một chai nước tẩy rửa cực mạnh.
Hàn Ngân như bị ai ấn nút tạm dừng, giây tiếp theo, hắn cuối cùng cũng nhìn rõ dung mạo của cô trong bóng tối. Sắc mặt hắn thay đổi, bật dậy như lò xo!
"..."
Cuối cùng cũng xong.
Lộ Lâm Sơ thở phào nhẹ nhõm. Người anh em à, lúc uống rượu anh cũng nên ăn kèm mấy hạt lạc cho tỉnh táo đi.
"Lại là cô!" Hàn Ngân nghiến răng nghiến lợi nhìn cô, mặt đen như đáy nồi: "Cô bị bệnh à? Dám lừa tôi nói mình là Thư Ninh."
"..."
Hắn nhanh chóng mặc quần vào, đáy mắt hiện lên vẻ chán ghét tột cùng, buông một câu "Đồ thâm độc" rồi mở cửa bỏ đi.
Cửa phòng bị đẩy mạnh, luồng không khí trong lành ùa vào mãnh liệt.
Lộ Lâm Sơ chỉ cảm thấy hô hấp thông thuận hẳn.
Nguy cơ đã được giải trừ.
Cô ôm cái đầu váng mắt hoa ngồi dậy, năm ngón tay quờ quạng vớ lấy chiếc điện thoại dưới gối, nhìn thấy một khuôn mặt phản chiếu trên màn hình đen ngòm.
Một khuôn mặt giống Lộ Âm ban đầu đến năm phần lờ mờ hiện lên.
Nhưng trang điểm tinh tế hơn bản thân cô nhiều, ngũ quan cũng được phóng đại vẻ đẹp ở các mức độ khác nhau. Gia giáo, mắt to tròn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, nhìn chẳng có chút tính công kích nào.
Ngoại hình này rất phù hợp với hình tượng nữ chính thỏ trắng ngây thơ trong tiểu thuyết, giờ đây kết hợp với cái vẻ chán đời nhàn nhạt của Lộ Lâm Sơ, lại càng thêm phần hợp rơ.
Nếu là bình thường, cô sẽ sướng vì bỗng nhiên biến thành mỹ nữ.
Nhưng giờ cô thấy hơi mệt.
Cơn bồn chồn do dục vọng gây ra đang từ từ lắng xuống, tứ chi cũng dần hồi phục sức lực. Chỉ là lưng vẫn đang đổ mồ hôi, từng lọn tóc dính bết vào thái dương, tim vẫn đập loạn nhịp và ngứa ngáy không sao tả xiết.
Nữ chính truyện 18+.
Điều này khiến một nô lệ tư bản bình thường vốn thanh tâm quả dục, thích nằm ườn, cùng lắm chỉ xem chút phim mát mẻ cảm thấy rất không thích ứng.
Chẳng lẽ cô lại là kiểu đi tới đâu "người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở" sao?
Nô lệ tư bản nằm ngay đơ trên giường một lúc lâu, mãi mới chìa được đôi tay ra, kéo vạt váy ngắn cũn cỡn trên người xuống che đi bờ mông nhỏ.