Hàn Ngân vẫn còn yêu Bạch Nguyệt Quang, chẳng có cảm giác gì với cô, nhưng chính nhờ cơ hội ngày hôm nay mà hắn bắt đầu nảy sinh sự yêu thích về mặt sinh lý.
"Thư Ninh... Hôm nay em thơm quá..."
"..."
Nhìn xem! Đến ông anh này còn thấy thơm! Đây rốt cuộc là cái mùi hương mê loạn ngu ngốc gì thế này.
Hôm nay là tiệc sinh nhật của Hàn Ngân, ai cũng uống rượu. Sự xuất hiện của Chẩm Thư Ninh khiến nữ chính vô cùng đau khổ, không kìm được uống quá chén, say rồi muốn tìm chỗ ngủ, xui xẻo thế nào lại mò vào đúng phòng này.
Nào ngờ đây là phòng của Hàn Ngân, lại còn bị hắn nhận nhầm là Chẩm Thư Ninh, muốn làm chuyện "ấy ấy".
Nữ chính vừa đau khổ lại vừa không kiểm soát được bản thân, đâm lao phải theo lao, trao lần đầu tiên cho hắn ngay trên chiếc giường này.
Lộ Lâm Sơ: Vãi chưởng.
Người ta cùng lắm là khởi đầu gian nan, đến lượt cô thì hay rồi, khởi đầu bằng màn "xếp hình".
Bầu không khí mập mờ mà tuyệt vọng bao trùm giữa hai người. Mập mờ là hắn, còn tuyệt vọng là Lộ Lâm Sơ.
Lộ Lâm Sơ toàn thân mềm nhũn, khó khăn nhích người.
Khá lắm.
Hồi đọc truyện thì thấy sướng thật đấy.
Nhưng khi chính mình rơi vào cái hoàn cảnh hư ảo này, Lộ Lâm Sơ chỉ muốn gào lên: “Thế giới này nguy hiểm quá, bà đây liều mạng với mấy đứa viết truyện 18+ các người!”
Đã vậy còn xuyên đúng vào cái thời điểm ngặt nghèo này, để lại cho cô một đống lộn xộn phải dọn dẹp.
Lộ Lâm Sơ: Muốn chạy quá, nhưng đầu óc quay cuồng, cái chân chết tiệt này sao mà khó cử động thế?
Hàn Ngân ngồi bên mép giường, mang theo hơi men ghé sát vào thì thầm tình tứ với "Chẩm Thư Ninh": "Thư Ninh, anh thích món quà sinh nhật hôm nay em tặng."
Lộ Lâm Sơ nhích mông: "..."
Hàn Ngân: "Có thể hứa với anh, lần này trở về đừng đi nữa được không..."
Lộ Lâm Sơ bò bò: "..."
Đại thiếu gia Hàn Ngân trong tiểu thuyết vốn tuấn tú xuất sắc, tính cách trầm ổn đáng tin cậy, là người thừa kế của gia đình hào môn. Chẳng qua là vì rượu vào, lại thêm bạch nguyệt quang ở bên, hắn mới nói năng sến súa trắng trợn thế này.
Lộ Lâm Sơ: Không uống được thì đừng có uống, tửu lượng kém thế thì làm người thừa kế kiểu gì hả trời.
Cô vừa thầm chửi vừa dùng sức, mắt thấy sắp bò được đến mép giường thì Hàn Ngân bỗng chộp lấy tay cô. Nhiệt độ nóng rực từ tay hắn dọa tim cô hẫng mất nửa nhịp.
"Người anh em, bình tĩnh!" Lộ Lâm Sơ hét lớn.
"..."
Cô giật giật cổ tay, nhưng trước sức mạnh áp đảo tuyệt đối, cô hoàn toàn không thể thoát ra.
Hàn Ngân bắt đầu cởi thắt lưng. Dù trong bóng tối mờ ảo cũng có thể thấy độ nguy hiểm đang tăng lên vùn vụt. Vô tình khiến tình cảnh vốn đã chẳng che chắn được bao nhiêu của cả hai càng thêm khó xử.
"Người anh em à…" Lộ Lâm Sơ kiên quyết dán chặt ánh mắt vào phần phía trên ngực hắn, biểu thị rằng mình không hề nhìn thấy gì hết. Đùa à, cái này sao mà nhìn được, nhìn là toét mắt đấy.
"Anh có nghe thấy tiếng gì không?"
"Em gọi anh như thế à? Trước đây em chưa bao giờ gọi anh là anh." Hàn Ngân nói với giọng gần như si mê, cơn kích động trào dâng càng nhanh hơn.
"..."