Con Dâu Hào Môn Bị Lộ Tiếng Lòng, Cả Nhà Chung Tay Xé Kịch Bản Nghiệt Duyên

Chương 9

Trước Sau

break

Sau khi dứt cuộc gọi, Nhan Tranh bỗng nghe thấy tiếng thông báo vang lên từ điện thoại.

Cô cầm lên xem, thấy có một khoản chuyển khoản mới.

Hai triệu?

Giọng Tư Việt Đình bình thản vang lên: “Coi như đây là khoản bồi thường vì hôm nay tôi hiểu lầm cô. Cô có thể dùng số tiền này để trả nợ cho tên nghiện cờ bạc đó, nhưng với điều kiện, từ nay về sau phải cắt đứt mọi quan hệ với hắn!”

Nhan Tranh khẽ nhướng mày, vậy hai triệu này là phí tổn thất tinh thần?

Nguyên chủ khóc đến mức mắt sưng không mở nổi, số tiền này đúng là cô ấy đáng được nhận.

“Tư Việt Đình, anh giúp tôi một việc được không?”

Gương mặt người đàn ông thoáng căng cứng, không mấy vui vẻ.

Cho cô tiền trả nợ cho Nhan Lãng là giới hạn cuối cùng của anh rồi, chẳng lẽ cô còn muốn anh chuyển thẳng cho thằng nghiện đó?

Nhưng sau khi biết được yêu cầu thật sự của cô, trong mắt Tư Việt Đình thoáng lướt qua một tia kinh ngạc.

Anh lấy điện thoại, bấm số gọi báo cảnh sát.

“Tôi muốn tố cáo phòng chơi bài ở tòa số 9 khu dân cư Đồng Tâm, có hành vi tụ tập đánh bạc.”

Khóe môi Nhan Tranh lạnh lùng cong lên.

Số tiền hai triệu kia chính là khoản cô bị vu oan bán tài liệu nội bộ công ty, trùng khớp hoàn toàn với con số mà Nhan Lãng nhắn tin hỏi cô.

Giữa lúc nhạy cảm thế này, hắn còn dám gọi đến đòi tiền, chắc chắn phía sau có bóng dáng của Lâm Hoài!

Việc nguyên chủ không ngừng giúp Nhan Lãng trả nợ cờ bạc, tất cả đều là vì ân tình với mẹ nuôi.

Nhưng cô thì khác, cô không phải người mềm lòng, dễ tha thứ như nguyên chủ!

Đưa Nhan Lãng vào tù, trong đó không ai dám chặt tay hắn, còn có thể giữ được cái mạng chó của hắn để cải tạo cho tử tế, đó mới là cách giải quyết đúng đắn.

Cô tin rằng mẹ nuôi cũng sẽ ủng hộ quyết định này của mình.

Tư Việt Đình không ngờ Nhan Tranh trước giờ luôn yếu đuối, mù mờ đúng sai, lại có thể dứt khoát đến mức dám tố cáo chính anh trai mình.

Người phụ nữ đột nhiên trở nên quyết đoán lạnh lùng này làm đôi mắt sâu thẳm như mực của anh thoáng hiện lên một tia sáng.

Nhan Tranh thúc giục: “Chúng ta mau đến bệnh viện đi, bà nội vẫn đang đợi.”

[Không trách bà nội nổi giận, nếu Tư Hàn Triệt thực sự móc mắt Khương Minh Yên, chẳng khác nào tự tay cắt đứt mối nhân duyên định sẵn của mình! Đến lúc biết được toàn bộ sự thật, chắc chắn cậu ta sẽ hối hận suốt đời!]

Móc mắt?

Tư Việt Đình cau mày, từ bao giờ thằng ba lại “tiến bộ” tới mức đi buôn bán nội tạng vậy?

Chiếc Bentley đen dần rời khỏi quán trà, cách đó không xa, bên trong một chiếc Rolls-Royce, người đàn ông khí chất nho nhã như ngọc đang vuốt móc chìa khóa hình con diều, đường thêu vụng về như của một đứa trẻ.

“Cô ấy đã ký xong đơn ly hôn chưa?”

Tài xế ngắt máy, lưỡng lự một lúc rồi hạ giọng nói: “Ông chủ, vừa có tin Tư Việt Đình bảo công ty in sẵn thỏa thuận ly hôn ra rồi, nhưng đến phút cuối lại sai Tần Chiêu ném thẳng vào máy hủy giấy.”

Sự kỳ vọng trong đôi mắt nâu của người đàn ông dần tan biến.

Một lúc sau, anh ta mới thản nhiên lên tiếng: “Về thôi.”

Trong phòng bệnh.

Khương Minh Yên lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đơn hiến tạng trong tay, ánh mắt trống rỗng.

Giọng cô ấy khản đặc, khô cứng: “Tôi đồng ý hiến giác mạc mắt phải cho Thẩm Mộng Ngữ, nhưng tôi có một điều kiện.”

Tư lão phu nhân đau lòng ngăn lại: “Con bé ngốc, con đang nói cái gì vậy? Đây đâu phải chuyện đơn giản như hiến máu! Là giác mạc đó con ơi!”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc