Nhưng lần này cô lại thản nhiên nghe máy ngay trước mặt Tư Việt Đình.
Bên tai vọng đến tiếng mạt chược vang loảng xoảng, lẫn trong tiếng chửi mắng om sòm. Có lẽ Nhan Lãng cũng không ngờ cô sẽ nghe máy nhanh như vậy, đánh thêm một quân bài rồi mới cất giọng.
“Tranh Tranh, lần trước tao bảo mày kiếm cho tao hai triệu, mày lo được chưa?”
Mấy lần Nhan Lãng gọi điện đòi tiền, Nhan Tranh thường không tình nguyện gõ nhẹ lên điện thoại một cái, ý là sẽ cố gắng xoay xở.
Nếu gõ ba cái, nghĩa là đã kiếm được rồi.
Nhưng lần này, cô chỉ lạnh lùng gõ hai cái.
Không có!
Nhan Lãng khựng lại một chút, sau đó lập tức gắt lên, giọng the thé đe dọa: “Con khốn chết tiệt, mày đừng có quên nhà họ Nhan bọn tao tan cửa nát nhà là vì ai! Cả đời này mày nợ nhà tao! Đừng tưởng gả vào nhà giàu rồi là có thể phủi sạch tao!”
“Không đưa tiền? Tao sẽ tung hết cho truyền thông biết chuyện năm đó mày nhân lúc ba tao say rượu, tắm xong thì dụ dỗ ông ấy! Mẹ tao vừa về đến nơi đã bắt gặp, định giết mày, mày liền độc ác đẩy ba tao ra chắn dao thay!”
“Tao muốn xem nhà họ Tư còn dám cần một đứa như mày nữa không! Nhà họ Cố đã ghét bỏ mày là con câm, đến lúc đó chắc chắn sẽ tống mày quay lại nơi mày xuất thân!”
“Tao sẽ bán mày cho nhà họ Ngưu ở quê, ba thằng con nhà đó gần năm mươi tuổi còn chưa vợ, đang định tìm chung một đứa vợ đấy! Để mày như con heo nái, cứ thế đẻ cho đến chết!”
Ngón tay cầm điện thoại của Nhan Tranh siết chặt, đầu ngón tay trắng bệch.
[Tối hôm đó rõ ràng là tên cặn bã Nhan Đại Cường uống rượu xong tự mò vào phòng mình. Mình phản kháng thì hắn túm tóc mình đập đầu vào tường! Nhan Lãng ngồi ngay phòng khách xem tivi, thế mà giả vờ như không nghe thấy gì!]
[Nếu không phải mẹ nuôi tan làm về đúng lúc, cầm rìu đập cửa cứu mình thì người nằm trong bệnh viện hôm nay chắc chắn đã là mình rồi!]
Đầu dây bên kia vang lên tiếng đe dọa ngang ngược của Nhan Lãng, lọt vào tai Tư Việt Đình không sót một chữ.
Dù Nhan Lãng và Nhan Tranh không có quan hệ máu mủ, nhưng cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Vậy mà giờ chỉ vì tiền, hắn không ngại đổ mọi thứ bẩn thỉu lên đầu cô!
Không chỉ bôi nhọ danh tiếng của Nhan Tranh, mà còn bôi cả mặt mũi nhà họ Tư, thậm chí còn định đem vợ anh gả cho ba tên độc thân bốn mươi, năm mươi tuổi?
Tư Việt Đình siết chặt tay vịn xe lăn, gương mặt tuấn tú phủ đầy âm u.
Anh nhớ lần trước Nhan Tranh từng khóc lóc xin anh cho mượn hai triệu.
Cô còn đứng ra cam đoan thay cho Nhan Lãng, rằng đây sẽ là lần cuối cùng hắn đánh bạc, hứa sẽ trả đủ số tiền.
Anh vốn chưa bao giờ tin vào lời của bọn nghiện cờ bạc, nên đã không đồng ý cho vay.
Thế nhưng Nhan Tranh mềm lòng, lại bị Nhan Lãng dụ dỗ, đã lén mang những món trang sức bà nội tặng đi bán mấy lần.
Dù cô có quyền tự xử lý đồ của mình, nhưng hành vi “ăn cây táo, rào cây sung” như vậy làm anh vô cùng chán ghét!
Lần này khi biết cô bị nghi ngờ lấy cắp tài liệu công ty, anh thậm chí không điều tra đã lập tức quy chụp là cô muốn gom tiền trả nợ cho Nhan Lãng.
Bởi anh biết rõ, dù Nhan Lãng đối xử với cô tệ đến mức nào, cuối cùng cô vẫn sẽ tìm cách giúp hắn trả nợ.
Bản tính nô lệ đã ăn sâu vào tận xương tủy, cả đời cũng không thay đổi được.