Con Dâu Hào Môn Bị Lộ Tiếng Lòng, Cả Nhà Chung Tay Xé Kịch Bản Nghiệt Duyên

Chương 6

Trước Sau

break

Không chỉ khiến Tư Việt Đình ngày càng căm ghét mình, ép cô ấy ký vào đơn ly hôn, mà còn tàn nhẫn trói cô ấy lên bàn phẫu thuật!

Sau khi mất đi đứa bé, nguyên chủ trở nên méo mó về tâm tính.

Cuối cùng bắt cóc Lê Thanh Ca, định tiêm cho cô ta một loại virus độc hại, nhưng đầu kim lại đâm trúng Tư Việt Đình khi anh lao vào ngăn cản.

Kết cục, nguyên chủ bị cảnh sát bao vây và bắn chết ngay tại chỗ.

Vì thế, nếu không ly hôn với Tư Việt Đình, cô sẽ bước y hệt trên con đường nghiệt ngã đó, chết không toàn thây!

Thấy Nhan Tranh im lặng, Tư Việt Đình cũng không nghe được tiếng lòng của cô, không biết rốt cuộc cô đang nghĩ gì.

Bất ngờ một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn, gan dạ luồn lên đùi anh, men theo lớp quần tây lạnh lẽo, chậm rãi lướt tới mặt trong đùi...

Rồi bất thình lình bóp một cái!

Cảm giác tê dại tức thì lan khắp người khiến anh nổi hết da gà.

Nếu không phải vì khả năng tự chủ hơn người, suýt nữa anh đã bật ra một tiếng rên từ cổ họng.

Mặc dù trong lòng không hề muốn có đụng chạm thân thể với cô, nhưng vẫn lập tức vươn tay giữ chặt bàn tay nghịch ngợm kia lại!

Nhan Tranh bị kéo mạnh nên lảo đảo, chân đá vào xe lăn, cả người mất đà ngã thẳng vào lòng Tư Việt Đình.

Chiếc áo phông rộng thùng thình không che được vòng eo mềm mại như rắn nước của cô, chỉ cần một tay là anh đã có thể nắm trọn.

Hơi thở ấm nóng phả lên sống mũi anh, còn đôi môi chúm chím ngay trước mặt trông chẳng khác nào một quả anh đào chín mọng...

Hai mắt Tư Việt Đình tối sầm lại, sống lưng cứng đờ ngồi trên xe lăn.

Trong lòng tràn đầy khiếp sợ không thể tin nổi!

Anh vậy mà lại không bị dị ứng ngứa ngáy sau khi chạm vào cô?

Từ sau lần bị người đàn bà kia bắt cóc khi còn nhỏ, mỗi lần tiếp xúc với phụ nữ, khắp người anh sẽ nổi mẩn đỏ, nghiêm trọng hơn còn có thể dẫn đến suy hô hấp.

Anh chưa từng nói với ai về điểm yếu này, mỗi lần phát tác, mọi người chỉ tưởng anh bị dị ứng thức ăn.

Nhưng kỳ thực, thứ gây dị ứng thật sự là phụ nữ.

Lúc này tay Nhan Tranh đang vòng qua cổ anh, cảm nhận rõ được bắp đùi bên dưới rắn chắc, cứng như một tảng đá.

Từng mạch máu đập âm ỉ, xuyên qua lớp quần âu chất liệu cao cấp, nhịp mạnh đến mức chạm thẳng vào mông cô.

Hơi nóng hừng hực khiến làn da trắng ngần trên gương mặt cô bất giác nhuộm một tầng ửng hồng.

“Tư Việt Đình, vừa rồi tôi chạm vào anh có cảm giác gì không?”

[Lạ thật, ngồi xe lăn bao lâu rồi mà vẫn cứng thế này, hoàn toàn không giống kiểu người không làm ăn được.]

Mặt Tư Việt Đình lập tức đen như đáy nồi.

Người phụ nữ này miệng toàn lời lang sói, dám nói thêm lần nữa là anh “không làm ăn được” xem?

Anh chỉ là mất cảm giác từ đầu gối trở xuống, chứ đâu phải cả cái chân đều phế!

Nhan Tranh thầm đoán, đùi trong là vùng tập trung nhiều dây thần kinh nhất, chắc Tư Việt Đình hoàn toàn không còn cảm giác ở đó nữa nên mới bày ra cái vẻ mặt khó ở kia.

[Thôi, không làm được cũng chẳng sao. Cùng lắm thì tôi bỏ thêm tí...]

Cô vừa nhổm người định đứng dậy thì eo lại bất ngờ bị một bàn tay to mạnh mẽ ép trở lại, ấn cô ngồi vững lên đùi anh.

Bỏ thêm tiền để ra ngoài tìm người đàn ông khác?

Mặt Tư Việt Đình căng cứng, bàn tay siết chặt bên hông cô càng mạnh thêm, hơi thở nóng rực phả thẳng lên làn da trắng nõn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc