[Tai của Tư Việt Đình sao lại đỏ thế? Không phải đàn ông chỉ đỏ tai khi thẹn thùng sao?]
[Người đàn ông hẹn hò ba năm với bạch nguyệt quang, sớm đã dạn dày tình trường như anh ta mà còn biết xấu hổ?]
[Để mình nhìn thử xem.]
Toàn thân Tư Việt Đình cứng lại, bỗng nhiên có dự cảm chẳng lành.
Nhìn gì?
Nhìn ở đâu?
[Tư Việt Đình chỉ từng nắm tay Lê Thanh Ca? Mỗi lần cô ta muốn thân mật hơn đều bị anh từ chối khéo? Nói vậy thì trước khi ngồi xe lăn anh ta đã “không được” rồi?]
[Thì ra Tư Việt Đình và Lê Thanh Ca quen nhau như vậy? Hóa ra Lê Thanh Ca là một người...]
Nhan Tranh khẽ lắc đầu.
[Thôi bỏ đi, ai bảo cô ta mới là chính duyên của Tư Việt Đình chứ? Biết rồi thì im lặng là được.]
“Nhan Tranh!”
Tư Việt Đình cuối cùng cũng không nhịn nổi, trừng mắt nhìn người trước mặt.
Người phụ nữ đáng chết này dám nói anh “không được”?
Nhan Tranh hoàn hồn, gương mặt lộ vẻ ngơ ngác.
Sau khi xác định chỉ mình anh nghe được tiếng lòng của cô, Tư Việt Đình trầm mặt, ra hiệu cho Tần Chiêu và đám vệ sĩ ra ngoài trước.
Thế nhưng ngay lúc anh định mở miệng hỏi cô vì sao lại biết được những chuyện riêng tư kia, thì chợt phát hiện...
Anh không thể phát ra tiếng!
Tư Việt Đình âm thầm siết chặt tay vịn xe lăn, giữa hai hàng lông mày phủ một tầng hàn ý.
Chẳng lẽ người phụ nữ này đã dùng tà thuật gì với anh?
Đang nghĩ tới đó thì điện thoại chợt vang lên, giọng nói mạnh mẽ của Tư lão phu nhân như nổ tung bên tai anh.
“Nghe nói con định ly hôn với Tiểu Tranh? Cuộc hôn nhân này là năm xưa chính tay ông nội con đến nhà họ Cố để xin cưới đó!”
“Bây giờ ông không còn nữa, con muốn tự xuống dưới kia giải thích với ông, hay để bà từ bệnh viện xuống thay con đến gặp ông cụ Cố để nhận lỗi hả?”
Tư Việt Đình day trán, thái dương giật thình thịch: “Con chưa từng nói muốn ly hôn, bà đến bệnh viện là vì thấy khó chịu chỗ nào ạ?”
Nhan Tranh: “?”
Bên kia, giọng lão phu nhân mới dịu đi đôi chút: “Hừ, chưa nói là tốt rồi! Con mau đến bệnh viện Số Ba đi, cái thằng nghịch tử kia sắp chọc bà tức chết rồi! Nó xưa nay nghe lời con nhất, con qua mà khuyên nó!”
“Vâng.”
Cúp máy xong, Tư Việt Đình liếc qua, thấy Nhan Tranh sốt ruột làm thủ ngữ hỏi: “Anh nói gì mà chưa từng muốn ly hôn? Vừa nãy anh đâu có nói thế!”
“Bà bị cao huyết áp và bệnh tim mạch, không chịu nổi kích động. Em trai tôi có thể làm loại con cháu bất hiếu đó, nhưng tôi thì không.”
“Chuyện hôm nay nếu thật sự không phải do cô làm thì tạm thời không cần thiết phải ly hôn nữa.”
Anh tuyệt đối không để kẻ phản bội mình ở lại bên cạnh! Nhưng chỉ cần cô không sai, anh vẫn sẽ tiếp tục thực hiện hôn ước ba năm.
Huống hồ…
Ánh mắt Tư Việt Đình tối sâu như nước hồ mùa đông.
Anh vẫn cần giữ cô lại bên mình, để xem rốt cuộc cô muốn làm gì với nhà họ Tư!
Tư Việt Đình đột nhiên không muốn ly hôn nữa, khiến Nhan Tranh hoảng hốt.
Bởi theo lời ghi trong sổ nhân duyên, sau hai năm trị liệu hồi phục và có thể đứng lên, Tư Việt Đình sẽ gặp lại Lê Thanh Ca từ nước ngoài trở về.
Ban đầu, anh cưới nguyên chủ chỉ vì báo đáp ân tình, giấu bà nội ký kết hôn ước ba năm. Hết hạn, cô bắt buộc phải chủ động rời đi.
Thế nhưng đến lúc mãn hạn, nguyên chủ phát hiện mình mang thai.
Lo con không có cha, cô ấy bắt đầu dùng mọi thủ đoạn độc ác để tổn thương Lê Thanh Ca.