Con Dâu Hào Môn Bị Lộ Tiếng Lòng, Cả Nhà Chung Tay Xé Kịch Bản Nghiệt Duyên

Chương 46

Trước Sau

break
Tư Việt Đình siết chặt tay vịn xe lăn, ánh mắt đen sẫm như đang đè nén lửa giận nhìn về phía Nhan Tranh.

“Câm miệng!”

Cô đã là vợ anh, vậy mà vẫn còn ôm ấp ý định giữ thân vì A Châu?

Cô định để cả nhà biết rằng trong lòng mình vẫn còn người đàn ông khác à?

Động tác đưa đùi gà lên miệng của Nhan Tranh khựng lại một chút.

[Tư Việt Đình hôm nay ngủ không ngon, âm hư hỏa vượng, bực bội dễ cáu gắt à? Không mở miệng thì ăn cơm kiểu gì?]

“Việt Đình, con cũng biết Tiểu Tranh đã có thể nói lại rồi sao?”

Tư lão phu nhân kinh ngạc nhìn sang Tư Việt Đình.

“Vâng.”

Gương mặt tuấn tú của Tư Việt Đình lạnh lùng, thái độ hờ hững.

Thà cô không nói được còn hơn!

Tư lão phu nhân ngẩn người, Tiểu Tranh có thể nói lại là chuyện tốt, nhưng vẻ mặt của Việt Đình là sao đây?

Chẳng lẽ nó lại thích kiểu câm không nói năng? Không lẽ là có sở thích gì đó kỳ quặc?

Nhan Tranh cũng ngạc nhiên, việc cô nói lại được, tại sao Tư Việt Đình còn biết trước cả cô?

Ngay sau đó, cô lập tức hiểu vì sao vừa về đến nhà là sắc mặt anh đã như cái xác không hồn.

Nhan Tranh mất hết hứng ăn, đặt đũa xuống bàn.

“Anh định nuốt lời à?”

Tư Việt Đình cau mày, anh nuốt lời cái gì?

Nhan Tranh khoanh tay trước ngực, nghiêm giọng nói: “Anh từng đồng ý với tôi, nếu tôi có thể khiến mình nói lại được, anh sẽ để tôi chữa chân cho anh! Lúc đó tôi nói xong anh không phản đối, tức là đã ngầm đồng ý!”

Tư lão phu nhân ở bên cạnh liền phụ họa: “Tiểu Tranh tự chữa khỏi bệnh câm, đó là nhờ chân truyền từ ông ngoại con bé! Việt Đình à, cứ để con bé thử đi. Nếu không hiệu quả thì coi như cho con bé luyện tay một chút.”

“Dù sao chân con cũng đã tệ đến mức này rồi, Tiểu Tranh cũng không thể châm cứu cho con tệ hơn được nữa.”

Tư Việt Đình: “...”

Chữ “luyện tay” làm khoé miệng Tư Hàn Triệt giật nhẹ, dù sao anh ta cũng là bác sĩ có lương tâm, vì vậy vội lên tiếng: “Chị dâu y thuật cao minh, tâm địa nhân hậu. Em thấy anh nên cho chị ấy một cơ hội. Nếu có thể chữa khỏi chân mà không cần phẫu thuật thì còn gì bằng.”

Từ sau vụ bắt cóc, hai chữ chị dâu được Tư Hàn Triệt gọi ra vô cùng tự nhiên.

Nghe vậy, Tư Việt Đình lạnh lùng phản bác: “Anh thấy đầu em cũng nên châm thêm vài kim, hút hết chỗ nước bên trong ra.”

Tư Hàn Triệt: Sao hôm nay anh cả dễ nổi nóng vậy?

Tư Việt Đình chau mày hỏi: “Chẳng phải em đã liên hệ bác sĩ quốc tế đó cho anh rồi sao? Khi nào ông ta tới?”

Có chị dâu là thần y ở đây, anh cả còn đi tìm danh y quốc tế làm gì? Tiếc là anh cả không nghe được tiếng lòng của chị dâu.

Ngay khi Tư Hàn Triệt đang cân nhắc nên bịa ra lý do gì để danh y không đến được, ánh mắt trong veo của Nhan Tranh đã nhìn sang Tư Việt Đình.

“Tư Việt Đình, tôi đã nói là có thể giúp anh đứng dậy đi lại thì nhất định sẽ làm được. Anh tin tôi hay tin bác sĩ kia?”

Tư Việt Đình nhìn chăm chăm vào ánh mắt tràn đầy tự tin của cô, đôi môi mỏng nhếch lên châm chọc.

“Bác sĩ thú y ít ra còn có giấy phép hành nghề. Cô thua cả bác sĩ thú y, cô nghĩ tôi sẽ tin cô sao?”

Ngày trước cô thể hiện ra vẻ yêu anh đến thế, ngay cả tình yêu cũng có thể giả được. Anh còn có thể tin cô ở điểm nào?
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc