Tư lão phu nhân vừa định nói Tư Hàn Triệt bà không quản nổi, nhưng cô thì phải ở viện nghỉ ngơi thêm hai ngày. Thế mà chưa kịp mở miệng, bà đã nghe thấy tiếng lòng của Nhan Tranh vang lên.
[Phải ra viện chứ, không thì tối nay không được thấy cún con mà Tư Linh Âm nuôi mất!]
[Tư Linh Âm lần này về nhà họ Tư là để lén lấy sổ hộ khẩu đi đăng ký kết hôn với cún con. Mình phải tìm cách nhắc khéo bà nội cất kĩ sổ hộ khẩu mới được.]
Lấy trộm sổ hộ khẩu để kết hôn?
Tư lão phu nhân trợn tròn mắt vì quá bất ngờ!
Tư Linh Âm hoạt động trong giới giải trí bao năm, từng dính tin đồn với ảnh đế, từng thả thính với lưu lượng đỉnh lưu, nhưng cô ấy từng công khai tuyên bố mình là người theo chủ nghĩa không kết hôn.
Yêu đương thì được, chứ chuyện cưới xin là không bao giờ.
Không ngờ lần này lại âm thầm làm chuyện lớn như thế. Không chỉ định kết hôn thật, mà còn muốn giấu cả gia đình?
Tư lão phu nhân vỗ nhẹ lên tay Nhan Tranh, giọng từ tốn: “Thế thì về nhà tĩnh dưỡng cũng được.”
Tư Hàn Triệt tuy luôn tự nhận mình không phải người thích hóng hớt, nhưng đêm nay anh ta nhất định phải nhìn cho rõ, xem rốt cuộc con chó mà chị hai nuôi là giống gì mới yên tâm rời đi!
Tư lão phu nhân đã dặn người giúp việc hầm canh gà ác cho Nhan Tranh, vốn định chập tối mang đến viện. Vừa khéo, cô vừa về tới nhà là có thể dùng luôn.
Trong nồi canh gà có hầm thêm nhân sâm để bồi bổ sau một đêm sốt cao, có gừng để cô xua đi cái lạnh ngấm vào người khi bị ngâm trong nước biển.
Canh vừa nóng vừa thơm, uống vào ấm áp cả người. Cảm giác được người thân quan tâm săn sóc làm đáy lòng Nhan Tranh cảm thấy ấm áp.
Lúc cô đang cắn dở đùi gà, Tần Chiêu đẩy Tư Việt Đình vừa từ công ty trở về vào nhà.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Gặp phải đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông, Nhan Tranh chợt nhớ tới những lời Tư lão phu nhân từng nói với mình, lòng bất giác nghĩ thầm.
[Tư Việt Đình đã cấm dục suốt 28 năm, chưa từng chạm vào phụ nữ. Không biết lúc anh ta cởi đồ mình ra, giúp mình làm hô hấp tim phổi, có bị thân hình đầy đặn của mình mê hoặc, không kiềm chế nổi mà thừa cơ sàm sỡ không nhỉ?]
[May mà anh ta không được, nhiều lắm chỉ sờ hai cái cho đỡ thèm, giống mình mỗi lần nhìn đồ ăn vậy, thấy được mà không ăn được. Chứ nếu lúc đó anh ta lên cơn bốc đồng thì mình chẳng phải đã rơi vào miệng cọp, mất sạch trong trắng rồi sao?]
Ánh mắt khiển trách của Tư lão phu nhân lập tức bắn thẳng về phía Tư Việt Đình.
Việt Đình vẫn chưa chung phòng với Tiểu Tranh sao?
Tối hôm đó đã uống canh đại bổ, vậy mà vẫn có thể nhịn không chạm vào con bé... Nó rốt cuộc có còn là đàn ông không vậy?
Ánh mắt Tư Hàn Triệt trở nên phức tạp, xen lẫn vài phần thương cảm khi nhìn sang Tư Việt Đình.
Thì ra anh cả bị bất lực?
Anh ta là bác sĩ, vậy mà anh cả có bệnh ngầm lại không nói, còn giấu cả anh ta.
Chuyện này có gì mà không dám nói? Là bệnh thì phải chữa!
Chị dâu có ân nặng nghĩa sâu với anh Việt Đình, vì hạnh phúc của họ, anh ta nhất định sẽ thay mặt anh Việt Đình tìm đến tất cả danh y nam khoa trên thế giới, chắc chắn có thể chữa khỏi!