Cỏ Lồng Vực (H, Trâu già gặm cỏ non)

Chương 10: Hành vi dâm ô vô liêm sỉ

Trước Sau

break

Vài ngày sau, Thẩm Chi Trúc đã quay trở lại Ngọc Thành.

Trọng Tây không về cùng cô. Thư xin nhập học cũng như các câu hỏi phỏng vấn cần chuẩn bị của anh chàng toàn bộ đều là tiếng Anh, ngặt nỗi ngoài tiếng Trung ra thì bản thân Trọng Tây chỉ biết mỗi tiếng Nga. Thế nên anh ta bị Trọng Nam giữ rịt lại Nam Thành, ngày đêm học bổ túc theo kiểu “nước đến chân mới nhảy” để kịp ra trận.

Thẩm Chi Trúc chẳng bận tâm lắm, thực ra chính cô cũng đang trong tình trạng hồn xiêu phách lạc.

Trước kia khi xem mấy bộ phim truyền hình kiểu “mì ăn liền”, thấy nam nữ chính chỉ vì sự cố bất ngờ mà hôn nhau, hay đơn giản chỉ là chạm môi một cái thôi mà đã nảy lửa tình yêu, cô còn chẳng thèm tin.

Nhưng kể từ sau lần Trọng Nam hôn cô, trong lòng Thẩm Chi Trúc bỗng nảy sinh một cảm giác rất lạ lùng. Trước đó cô thăm dò anh, quyến rũ anh, chẳng mảy may đề phòng anh, là vì cô nhận ra Trọng Nam có ý đồ khác với mình, mà cô thì lại tình cờ thèm khát cơ thể của anh.

Tuy mồm miệng Trọng Nam độc địa nhưng nhân phẩm lại rất tốt, những hành động vượt quá giới hạn của cô thường được anh dung túng, cùng lắm thì bị mắng cho một trận tơi bời. Tóm lại là chẳng cần lo Trọng Nam sẽ thừa nước đục thả câu hay lợi dụng lúc người ta yếu lòng.

Nhưng lần này, lần này lại khác.

Khác ở chỗ nào, tại sao lại khác, tất cả những điều này Thẩm Chi Trúc đều mù tịt. Lịch sử tình trường của cô hoàn toàn là con số không tròn trĩnh. Cả lý thuyết lẫn thực hành đều chỉ là những nhận thức sáo rỗng được tô vẽ qua mấy loại văn hóa phẩm đồi trụy, mà những nhận thức ấy cũng cực kỳ hạn hẹp do cô chưa đủ sự trải đời.

Thế nên Thẩm Chi Trúc chỉ biết rằng, nụ hôn của Trọng Nam đã khiến tình cảm cô dành cho anh thay đổi, trong cái vẻ dửng dưng ấy lại len lỏi vài phần cẩn trọng. Cô do dự không biết có nên xếp nó vào loại tình cảm “thích” hay không. Bởi vì khi nhìn thấy Trọng Nam bày ra ánh mắt bề trên cao ngạo lại khó lường, thể hiện uy quyền của bậc phụ huynh, Thẩm Chi Trúc vẫn cảm thấy bực bội và chán ghét vô cùng.

Cô thử thăm dò bóng gió hỏi Trọng Tây: “Anh có người mình thích chưa?”

Biểu cảm của Trọng Tây vô cùng kinh hoàng: “Tôi không thích em đâu đấy!”

Thẩm Chi Trúc đảo mắt khinh bỉ: “Ý em là nếu anh thích một người, liệu anh có ghét người ta không... thi thoảng ấy?”

Trọng Tây trầm ngâm một lát rồi đáp thẳng tưng: “Nói thật nhé, mấy cô bạn gái tôi từng quen toàn là người chủ động đá tôi. Tôi còn chưa kịp ghét họ thì đã chia tay rồi. Hơn nữa họ đều đáng yêu lắm, chẳng có gì để ghét cả. Nhưng mà...”

Trọng Tây đột ngột xoay chuyển câu chuyện: “Tôi thấy đôi khi ông anh tôi đúng là đáng ghét thật, nên việc em ghét Trọng Nam cũng là chuyện bình thường thôi. Nhưng đồng thời anh ấy cũng rất đáng tin cậy mà, không phải sa…”

Lời còn chưa dứt đã bị Thẩm Chi Trúc cắt ngang, cô trợn tròn mắt nhìn anh ta: “Sao anh lại lôi Trọng Nam vào? Liên quan gì đến anh ấy? Nhắc đến anh ấy làm gì?”

Trọng Tây ngơ ngác chưng hửng: “Chẳng phải em thích anh tôi à?”

Adrenalin của Thẩm Chi Trúc tăng vọt: “... Sao anh lại nói thế? Không phải, sao anh lại cảm thấy như thế?”

Trọng Tây vuốt mái tóc mới nhuộm đen ra sau đầu, nhìn cô với vẻ mặt đầy chân thành: “Mấy hôm nay hễ nhìn thấy Trọng Nam là mặt em đỏ bừng, rõ rành rành ra đó mà. Mấy ngày qua hai người xảy ra chuyện gì hả?”

Thẩm Chi Trúc im bặt, cô nhìn chằm chằm Trọng Tây một lúc lâu, đến khi mặt đối phương cũng đỏ lên mới hỏi: “Thế còn Trọng Nam thì sao? Anh ấy có phản ứng thế nào?”

Trọng Tây cũng rơi vào trầm tư: “Hình như anh ấy chẳng có phản ứng gì sất.”

Thẩm Chi Trúc ủ rũ cụp mắt: “Em không biết mình có thích anh ấy hay không nữa.”

Trọng Tây ở bên cạnh khẳng định chắc nịch: “Tin tôi đi người anh em à, chắc chắn là em thích anh trai tôi rồi.”

Trở về chỗ ở, đây là nhà riêng của Trọng Nam tại Ngọc Thành. Lần đầu tiên Thẩm Chi Trúc nghiêm túc ngắm nghía căn nhà này, cô phát hiện phong cách trang trí quả thực có chút khác biệt. Sô pha, vỏ gối và rèm cửa trong nhà đều được thiết kế viền tua rua, vừa mang tính nghệ thuật lại không khiến người ta cảm thấy thô tục, đây là sở thích độc đáo riêng biệt của Trọng Nam.

Thẩm Chi Trúc nhìn cánh cửa phòng ngủ chính đóng kín mít, lần đầu tiên cảm thấy có chút nhớ anh.

Việc học các phần mềm trong gần một tháng qua coi như đã hòm hòm, giáo viên bắt đầu để cô thử dựng mô hình làm mô phỏng dữ liệu. Thẩm Chi Trúc dồn hết thời gian cho phòng thí nghiệm, cứ về đến nhà là tắm rửa xong sẽ lăn ra ngủ ngay. Cô bắt đầu bỏ thói quen mặc quần đùi mặc nhà, miễn là hôm nào dì giúp việc không đến hoặc không có ai ghé thăm là cô cứ thế mặc mỗi qυầи ɭóŧ và chiếc áo phông dài trùm mông chạy lông nhông khắp nơi.

Thoải mái là trên hết, Thẩm Chi Trúc nghĩ, dù sao cũng chỉ có một mình cô.

Trọng Nam quay lại Ngọc Thành vào một đêm nọ, một tuần sau khi Thẩm Chi Trúc trở về. Anh đến vào buổi tối, sáng sớm hôm sau sẽ ngồi chuyên cơ rời đi nên Thẩm Chi Trúc sẽ không phát hiện ra anh từng đến.

Lúc mở cửa phòng ngủ, nội tâm Trọng Nam vẫn còn giằng xé. Anh im lặng đứng ở cửa phòng, rũ mắt quan sát cô gái đang ngủ chẳng có chút nết na nào ở trên chiếc giường cách đó không xa.

Thẩm Chi Trúc rất trẻ, thậm chí so với anh thì vẫn còn quá trẻ.

Trọng Nam cảm thấy mình như bị trúng tà, anh định đi lại gần, bước ra một bước, rồi lại lùi về.

Không nên như vậy, anh nghĩ.

Không biết Trọng Nam đã đứng đó bao lâu, gió đêm bên ngoài thổi vào qua cửa sổ, tua rèm giường lướt nhẹ trên sàn nhà.

Ngủ thế này sẽ bị cảm lạnh mất.

Trọng Nam tìm một cái cớ cho việc lại gần của mình. Anh dễ dàng bị thuyết phục, tiến lên khép lại cánh cửa sổ đang mở một nửa, lại tìm thấy chiếc điều khiển ở đầu giường Thẩm Chi Trúc để chỉnh cho rèm giường khép kín lại.

Trọng Nam quay đầu lại, nhìn thấy Thẩm Chi Trúc đang dùng chân kẹp chăn ngủ. Tư thế này chỉ che được một nửa mông cô, nửa lộ ra còn lại nối liền với đường cong của đùi thì đan xen với lớp chăn, trông vô cùng mềm mại.

...Khi ngủ nên đắp chăn tử tế.

Ánh mắt Trọng Nam đầy vẻ đấu tranh, anh đi đến đầu giường, nửa ngồi xổm xuống ngắm nhìn Thẩm Chi Trúc ngủ ở cự ly gần. Hơi thở của cô gái đều đặn kéo dài, rõ ràng đã ngủ say từ lâu. Tóc tai cô vẫn còn nửa khô nửa ướt, chắc là tắm xong chưa đợi tóc khô hẳn đã ngủ rồi.

Trọng Nam nắn nhẹ tay Thẩm Chi Trúc, phát hiện lòng bàn tay cô lấm tấm mồ hôi. Trong phòng không bật đèn nên anh không nhìn rõ được mọi chi tiết, nhưng Trọng Nam vẫn cảm nhận được lòng bàn tay cô rất nóng, có lẽ bề mặt da đang ửng lên một màu đỏ nhạt.

Sữa dưỡng thể có mùi nho, chắc là loại Thẩm Chi Trúc mới đổi. Trọng Nam cúi đầu hôn lên lòng bàn tay cô, cảm thấy chưa đủ, anh lại liếʍ nhẹ một cái.

Đầu lưỡi cuộn qua lòng bàn tay, một loại kɧoáı ©ảʍ thầm kín dâng lên trong não bộ. Trọng Nam khẽ thở hắt ra, đột nhiên nhận thức được mình đang làm gì, sắc mặt lập tức thay đổi.

Anh đứng dậy lùi lại, thấy Thẩm Chi Trúc gãi gãi mặt, có lẽ là thấy ngứa, rồi cô rút tay về rồi lật người, tiếp tục nằm sấp trên giường ngủ. Bàn tay kia bị cô giấu dưới bụng dưới.

Vì đổi tư thế nên chăn cũng bị đè xuống dưới thân. Trọng Nam nhìn đường cong từ thắt lưng xuống dưới mông của cô gái, trong ánh mắt hiện lên vài phần khao khát.

Anh biết rõ mục đích mình quay lại Ngọc Thành hôm nay và bước chân vào phòng Thẩm Chi Trúc là gì. Vốn dĩ chỉ là muốn nhìn cô một chút, nhưng tình huống hiện tại là, anh đã thực hiện hành vi dâm ô vô liêm sỉ.

Giới hạn của con người sẽ dần bị hạ thấp qua những lần liên tục vượt rào, ít nhất thì hiện tại anh vẫn còn có thể nhẫn nhịn.

Trọng Nam đắp lại chăn cho cô gái bằng ngón tay hơi run rẩy. Sau đó anh đứng thẳng người, vội vàng rời khỏi phòng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc