Cỏ Lồng Vực (H, Trâu già gặm cỏ non)

Chương 9: Sám hối cho những điều nhơ nhuốc (H)

Trước Sau

break

Trên gương mặt Trọng Nam chẳng hề vương chút phật ý nào vì bị mạo phạm, anh chỉ đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở cứ thế nặng nề dần theo từng nhịp.

Đó là một nụ hôn. Khi đôi môi hai người dán chặt vào nhau, trao đổi dòng nước bọt ướt át, cảm giác đầu lưỡi quấn quýt triền miên khiến từng sợi dây thần kinh cũng bắt đầu run rẩy.

Hôn môi là một hành động vô cùng thân mật. Có những người coi nụ hôn là đích đến sau những cái nắm tay, sau những cuộc làʍ t̠ìиɦ nóng bỏng hoặc sau những lần giao hòa tâm hồn sâu sắc. Đó cũng chính là lý do vì sao khi nghe Thẩm Chi Trúc đòi hôn, Trọng Nam lại kinh ngạc đến mức cảm thấy không thể nào lý giải nổi.

Làm sao lại có người, hay nói đúng hơn là loại quan hệ như anh và Thẩm Chi Trúc, đến cả một khoảnh khắc chung sống hòa bình ngắn ngủi cũng chẳng tìm ra, vậy mà lại có thể hôn nhau. Thậm chí ngay cả trước và sau nụ hôn ấy, họ vẫn đang mải tranh cãi với đối phương về những vấn đề hết sức lạ lùng, khó hiểu.

Cảm giác nghịch lý đầy mâu thuẫn này khiến Trọng Nam cảm thấy đau khổ khó nói thành lời. Tuổi đời của Thẩm Chi Trúc còn nhỏ, việc cô hành sự bồng bột có thể thông cảm được. Nhưng tại sao đến chính anh cũng làm ra những chuyện mà bản thân không tài nào hiểu nổi?

Nảy sinh du͙© vọиɠ thể xác với một cô gái nhỏ hơn mình cả chục tuổi, trong những giấc mộng làm đủ chuyện đồi bại bỉ ổi nhất với cô, thuận theo sự quyến rũ và thăm dò của cô, cảm xúc dễ dàng bị cô lay động, thậm chí còn nảy sinh lòng ghen tuông điên cuồng với cả em trai ruột của mình. Và hôm nay, anh lại vì một phút bốc đồng cùng những lời khích tướng của đối phương mà chủ động hôn cô.

Trọng Nam không muốn và cũng chẳng sẵn lòng để Thẩm Chi Trúc biết được, kỳ thực đây cũng là nụ hôn đúng nghĩa đầu tiên của anh.

Ở độ tuổi của anh mà vẫn còn giữ nụ hôn đầu đến tận bây giờ, chỉ có thể dùng hai từ “nực cười” để hình dung. Nhưng trong quá khứ, Trọng Nam chưa từng nghĩ như vậy.

Truyền thuyết về thành Sodom được ghi chép trong Kinh Thánh cũng từng được nhắc đến trong cuốn “Anh em nhà Karamazov”. Bởi sự dâm loạn, đánh mất đức tin, không biết tiết chế, hành vi phóng túng trụy lạc mà thành cổ Sodom của La Mã đã bị Chúa giáng lửa trời xuống thiêu rụi hoàn toàn.

Ý thức tội lỗi ấy như đã khắc sâu vào trong dòng máu của người Slav, và Trọng Nam, kẻ mang trong mình dòng máu ấy, lại sống bao năm dưới bầu không khí của Chính thống giáo thì việc cấm dục từ lâu đã trở thành một nguyên tắc bất di bất dịch, là điều bắt buộc phải làm, không thể không làm.

Thế nhưng, kể từ khi nảy sinh những thôi thúc khác lạ với Thẩm Chi Trúc, Trọng Nam bắt đầu dao động, bắt đầu trầm tư suy nghĩ.

Liệu Thẩm Chi Trúc có cười nhạo anh vì đến tận giờ phút này vẫn còn giữ nụ hôn đầu không? Liệu anh có nên giống như người đời, sở hữu những trải nghiệm tìиɧ ɖu͙© tương xứng với độ tuổi của mình hay không?

Thế nhưng, sức hút của đàn ông cần phải thể hiện theo cách đó sao? Bằng cách gặt hái chiến tích hay phô trương như một bộ sưu tập tem ư?

Trọng Nam không cảm thấy kinh nghiệm tìиɧ ɖu͙© của mình thiếu sót gì chỉ vì quá khứ chăn gối là một tờ giấy trắng trinh nguyên. Anh cũng không cho rằng Thẩm Chi Trúc sẽ thực sự thích kiểu đàn ông từng trải kia. Ít nhất thì đối với anh, sự giao hợp vô trách nhiệm sẽ khiến linh hồn bị vấy bẩn.

Trọng Nam cầm điện thoại bước vào phòng tắm, tựa lưng vào tường, cúi đầu nhìn xuống hạ bộ của mình.

Anh đưa tay chạm vào phần cạp quần ban nãy bị ngón tay Thẩm Chi Trúc móc vào, rồi chẳng chút do dự cởi phăng cúc quần ra. Ngừng lại một giây, anh kéo tuột quần xuống để dươиɠ ѵậŧ hoàn toàn lộ ra ngoài. Cảm giác gò bó biến mất đem lại chút kɧoáı ©ảʍ tức thời, Trọng Nam ngửa cổ ra sau, từ cổ họng tràn ra tiếng thở dốc đầy kìm nén.

“Ưm...”

Điện thoại được đặt lên kệ để đồ gắn trên tường, màn hình vẫn hiển thị bức ảnh đầy vẻ gợi tình và mời gọi của Thẩm Chi Trúc.

Trọng Nam không hề cảm thấy khó chịu như những lần bắt gặp sự ám chỉ tìиɧ ɖu͙© của người khác trước đây, ngược lại trong người anh đang dâng lên từng đợt thôi thúc tìиɧ ɖu͙© khó lòng cưỡng lại. Trên đốt ngón tay anh có những vết chai sần nhỏ, Trọng Nam dán mắt vào tấm ảnh kia, bàn tay nắm lấy thân gậy tùy ý tuốt vài cái, nhưng cảm giác chẳng khác nào ma sát với vỏ cây, không hề mang lại chút kɧoáı ©ảʍ giải tỏa nào.

Tiếng hít thở của chính mình vang lên bên tai ồm ồm và chậm chạp, anh dùng ngón cái quệt lấy chút dịch lỏng rỉ ra từ lỗ sáo, dùng nó làm chất bôi trơn xoa đều lên thân dươиɠ ѵậŧ.

dươиɠ ѵậŧ của anh có màu hồng nhạt, trông chẳng hề ăn nhập với làn da được cố ý phơi nắng cho rám rắng. Lúc này, bởi vì không nắm được bí quyết tự sướиɠ nên phần quy đầu đã đỏ ửng lên vì ứ nghẹn. Trọng Nam cau mày sục lên xuống, khi đỉnh quy đầu tình cờ cọ qua ngón tay ướt át, một luồng thôi thúc kỳ lạ ập đến khiến anh không thể kìm nén mà gập người xuống.

Những sợi tóc xám lấm tấm xen lẫn trong mái tóc đen rủ xuống, che khuất cả ánh trăng bàng bạc hắt vào từ khung cửa sổ bên cạnh. Trọng Nam gần như bật ra tiếng rêи ɾỉ, tốc độ tay ngày càng nhanh, anh bắt đầu chìm đắm trong đó. kɧoáı ©ảʍ thỏa mãn du͙© vọиɠ leo thang từng chút một rất chậm chạp, không biết đã qua bao lâu, cuối cùng cảm giác muốn bắn cũng ập tới.

Anh không dùng bao, tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn ra vừa nhiều vừa đặc vấy bẩn đầy mặt đất và một góc chân tường. Trọng Nam thở hổn hển liếc nhìn thời gian, đã là đêm khuya. Mùi tanh nồng đặc quánh trong không khí hòa cùng cơn kɧoáı ©ảʍ ngất trời vẫn còn dư âm khiến anh không tự chủ được mà rơi vào trạng thái thất thần trong giây lát.

Vì động tình mà chủ động hôn môi, vì nụ hôn đó mà kích động dẫn đến thủ dâm. Trọng Nam cảm thấy bản thân đang từng bước sa chân xuống vực thẳm. Anh thầm niệm trong lòng.

Lạy Chúa, xin hãy tha thứ cho con, bằng lòng nhân từ và sự khoan dung của Người, con xin sám hối vì tội lỗi của mình từ nay cho đến mãi mãi về sau.

Amen.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc