Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 44 : “Anh nhận áo sơ mi của em, nghĩa là đồng ý tiếp tục qua lại với em.”

Trước Sau

break

Tống Lăng Sương bưng ly nước trà có màu vàng kim này, nhớ lại lúc đầu vì cô muốn kiếm được tổ ong mà bị ong rừng đốt cho sưng vù cả đầu đầy thảm hại, cô theo bản năng sờ sờ sống mũi, thầm nghĩ cô nhất định phải tìm cho cừu nhỏ một người bạn đời có lực chiến đấu ít nhất là cấp A, rồi bắt người bạn đời tương lai đó phải thể hiện thật tốt để chứng minh lòng dạ của anh ta đối với cừu nhỏ không thua kém gì người chị dâu như cô thì mới có thể giao cừu nhỏ cho anh ta được.

.

Đã nhận quà của người Chỉ huy trưởng hệ sói rồi, Lâm Nhân tranh thủ thời gian rảnh rỗi gửi tin nhắn cho đối phương: [Cảm ơn anh Diệp vì món quà chúc mừng ạ, bày ở ngoài tiệm đẹp lắm, cũng thu hút rất nhiều khách cho tụi em nữa. Chỉ là lẵng hoa quá quý giá rồi, em không thể nhận không của anh được. Như thế này đi ạ, bốn chiếc quần áo đó em tặng hết cho anh luôn, tháng Ba có vải mới rồi em sẽ tặng thêm cho anh một chiếc áo khoác dạ bằng lông cừu thuần chất nữa, anh Diệp có thể giữ đến mùa đông năm sau mặc ạ.]

Một chiếc áo khoác dạ bằng lông cừu thuần chất bù cho hai lẵng hoa của anh, phần còn lại coi như bù cho cái ân tình mượn danh tiếng của anh.

Diệp Quy nhắn: [Lẵng hoa là quà đáp lễ cho hai chiếc áo sơ mi thuần cotton em tặng anh, không cần em phải tặng lại đâu.]

Lâm Nhân ngẩn người ra, hóa ra lúc đó anh chẳng thèm khách sáo nhận lời là vì đã nghĩ sẵn chuyện tặng lại quà rồi sao?

Lâm Nhân phản hồi: [Thế sao mà được ạ, áo sơ mi vốn dĩ là món quà em cảm ơn anh đã cứu tụi em ở ngoài thành mà, không phải để mưu cầu quà đáp lễ của anh đâu ạ.]

Diệp Quy: [Quân hộ vệ Đông Thành cứu người không mưu cầu báo đáp. Anh nhận áo sơ mi của em, nghĩa là nhận lấy lòng thành của em, đồng ý tiếp tục qua lại với em.]

Lòng thành? Qua lại?

Lâm Nhân bị hai từ ngữ vốn dĩ mang nhiều hàm ý mập mờ khi sử dụng giữa những người khác phái này làm cho đỏ bừng cả mặt. Không phải là bày tỏ lòng thành gì đâu, cô lúc đó đơn thuần là biểu thị sự cảm ơn thôi mà!

Khổ nỗi “lòng thành” cũng có ý nghĩa bày tỏ sự hữu hảo, Lâm Nhân đọc đi đọc lại câu trả lời của người Chỉ huy trưởng hệ sói mấy lần liền, đều không phân biệt được cái “lòng thành” của anh rốt cuộc là mang tầng ý nghĩa nào.

Dù thế nào đi chăng nữa, Lâm Nhân bắt buộc phải giải thích cho rõ ràng: [Em biết các anh không mưu cầu báo đáp, nhưng em cũng thực sự muốn cảm ơn anh mà.]

Diệp Quy: [Anh chấp nhận, nhưng nếu chiếc áo sơ mi em tặng chỉ là quà cảm ơn thì anh sẽ không nhận đâu.]

Lâm Nhân bất đắc dĩ buông thõng cánh tay xuống.

Diệp Quy nhắn tiếp: [Xem ra là anh hiểu sai rồi, em không hề muốn tiếp tục qua lại với anh.]

Lâm Nhân đúng là không muốn thật, nhưng lời của chị dâu đã khiến cô quyết định phải tranh thủ giữ chân người Chỉ huy trưởng hệ sói này làm khách hàng lâu dài ổn định, thế thì không thể làm cho mối quan hệ trở nên gay gắt được.

Lâm Nhân nhắn: [Không có đâu ạ, là vì thân phận của anh Diệp cao quá, em không muốn để lại ấn tượng cho anh là em muốn trèo cao thôi ạ. Giống như lẵng hoa anh tặng vậy, giá trị vượt xa chiếc áo sơ mi em tặng nhiều, điều này khiến em chiếm hời lớn quá, em nhận mà hổ thẹn trong lòng lắm ạ.]

Diệp Quy: [Giá trị của hai lẵng hoa đối với anh, chẳng bằng một góc của hai chiếc áo sơ mi đối với em. Cho nên chiếc áo sơ mi của em mới càng có ý nghĩa hơn, anh rất trân trọng, cũng xin em đừng dùng điểm tích lũy để cân đo đong đếm độ nặng nhẹ của hai món quà.]

Lâm Nhân thực sự không biết còn có thể nói cái gì nữa.

Diệp Quy: [Em thích hoa không?]


Lâm Nhân: [Em thích ạ, vậy thì em xin cảm ơn anh Diệp nhé.]

Diệp Quy: [Ừm, thứ Năm gặp lại.]

Thứ Năm, ngày hai mươi tám tháng Chạp, ngày Lâm Nhân hẹn giao quần áo cho anh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương