Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 43 : “Anh nhận áo sơ mi của em, nghĩa là đồng ý tiếp tục qua lại với em.”

Trước Sau

break

Tống Lăng Sương bảo: “Đường đường là Chỉ huy trưởng cấp S, tùy tiện giết mười con dị thú cấp A là thừa sức mua hai lẵng hoa này rồi. Biết đâu người ta căn bản không coi số điểm tích lũy mua hoa này ra gì, hoàn toàn là tặng em lẵng hoa khai trương theo lễ nghi xã giao thôi. Em thực sự để tâm thì bốn chiếc quần áo kia cứ tặng miễn phí cho anh ta, rồi làm thêm cho anh ta một chiếc áo khoác dạ pha lông cừu nữa, coi như là bù trừ qua lại được rồi.”

Tài khoản tính toán là như vậy, nhưng Lâm Nhân lại lộ ra vẻ mặt không bằng lòng chút nào. Vải vóc tốt của cô đều là dùng để đổi lấy số điểm tích lũy mà cô cần, đổi lấy hai lẵng hoa cùng lắm chỉ ngắm được vài ngày cho mát mắt chứ có tác dụng gì đâu? Tuy rằng có thể hút khách, nhưng cô tung ra quảng cáo về lông cừu, thuần cotton thì cũng có thể hút khách vậy, vả lại lượng khách hàng tiềm năng được thu hút đến sẽ vượt xa số người qua đường bị lẵng hoa thu hút.

Tống Lăng Sương búng búng vào cái má phúng phính của cô: “Đồ tốt đều rước người ta nhòm ngó, một chiếc áo khoác dạ pha của em có thể bằng tiền lương một tháng của người khác đấy. Tụi mình thấp cổ bé họng, lỡ như có người lấy quần áo xong không đưa tiền sòng phẳng cho em thì sao, có người trực tiếp xông vào tiệm cướp bóc thì sao, thậm chí có kẻ tham sắc không tham tài trực tiếp động tay động chân với em thì sao? Chẳng lẽ em trông mong ngày nào chị cũng ở lại tiệm để bảo vệ em à?”

Tân nhân loại bị ảnh hưởng bởi thú tính của tinh thần thể, càng dễ bốc đồng phạm tội. Tống Lăng Sương đã tra cứu rồi, trong bốn khu vực ngoại thành của căn cứ thì trị an của Đông Thành đúng là tốt nhất thật, nhưng trung bình mỗi ngày cũng báo cáo hơn hai mươi vụ cướp giật đấy thôi.

Diệp Quy mà không tự sáp lại gần thì Tống Lăng Sương sẽ không nghĩ tới chuyện trèo cao với anh. Cô có thể kết giao mối quan hệ tốt với Thôi Luyện trước để mượn oai lính hộ vệ của Thôi Luyện, đợi sau khi cô gia nhập quân hộ vệ thì càng có thể trực tiếp giương cao ngọn cờ của quân hộ vệ để bảo vệ hai chú cừu ở nhà. Nhưng hiện tại Diệp Quy tự mình sáp lại gần rồi, danh hiệu Chỉ huy trưởng của anh còn dễ dùng hơn cả hơn hai vạn lính hộ vệ Đông Thành gộp lại, mắc gì Tống Lăng Sương lại không dùng chứ?

Đừng nói cái gì mà thể diện với lòng tự trọng, ở chỗ cô, không có cái gì quan trọng bằng sự an toàn của Lâm Thịnh và Lâm Nhân cả.

Dĩ nhiên, Diệp Quy tuyệt đối không phải là một người tốt làm việc thiện bừa bãi không mưu cầu gì, nhưng mối nguy hiểm mà một người Chỉ huy trưởng mang lại là có thể dự đoán được, còn vô số cư dân Đông Thành có thể biến thành dã thú bắt nạt hai anh em bất cứ lúc nào thì lại không thể lường trước, không thể phòng bị được.

“Cái này gọi là cáo mượn oai hùm, cừu mượn oai sói đi bán lông cừu.” Giải thích xong suy nghĩ của mình, Tống Lăng Sương còn nói đùa một câu.

Lâm Nhân lập tức bị chị dâu thuyết phục. Nếu thực sự có thể dùng số lông cừu mà hai anh em năm nào cũng có thể xén được để đổi lấy danh tiếng che chở của người Chỉ huy trưởng hệ sói, đổi lấy sự an toàn của hai anh em và việc chị dâu có thể yên tâm đi làm chuyện chị ấy thích làm, thì cô bớt kiếm đi một khoản điểm tích lũy thì đã thấm tháp vào đâu?

“Chị uống ngụm nước đi ạ, vừa rồi cứ phải nói suốt.” Lâm Nhân lấy bình trà bưởi mật ong đã pha từ sáng từ trong không gian ra, rót cho chị dâu một ly. Chị dâu cô đang canh ở cửa tiệm phụ trách quảng cáo tiệm may cho những người qua đường xem náo nhiệt, nhiệt độ hơi âm ấm, trong thời tiết này rót ra ly là có thể uống được ngay.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương