Đại tá sói xám tiếp tục hỏi Thôi Luyện: “Áo len của cậu từ đâu mà có?”
Trong lòng Thôi Luyện đã dậy lên sóng gió vỗ bờ kinh hoàng, lắp ba lắp bắp nói: “Là, là một cô thợ may tặng ạ.”
Đại tá sói xám: “Chiều cao khoảng một mét bảy, tóc dài, da rất trắng, mắt vừa đen vừa tròn vừa to, môi rất đỏ, lá gan cực kỳ nhỏ; hay là chiều cao từ một mét tám trở lên, tóc ngắn ngang tai, da trắng nhưng không trắng bằng người kia, ánh mắt rất hung dữ?”
Đây đều là những lời mà cặp sói con sinh đôi tận mắt nhìn thấy hai cô gái kia miêu tả lại với ông và vợ khi về nhà.
Thôi Luyện: “... Người nhát gan là cô thợ may, còn người dáng cao là chị dâu của cô ấy. Ồ, em hiểu rồi, có phải Chỉ huy trưởng mời cô thợ may đến nhà để đo kích thước làm quần áo, có phải các anh hiểu lầm rồi không?”
Đại tá sói đen cười khẽ: “Không phải hiểu lầm đâu, Chỉ huy trưởng đích thân nói với tụi nhỏ đấy, bảo là nếu anh ấy theo đuổi thành công thì cô gái đó sẽ là bạn đời của anh ấy.”
Từ không thể tin nổi đến bừng tỉnh đại ngộ, rồi lại từ bừng tỉnh đại ngộ biến thành không thể tin nổi, đầu óc của Thôi Luyện đã không đủ dùng nữa rồi.
Đại tá sói đen cổ vũ vỗ vỗ vai anh, mỉm cười nhắc nhở: “Vào đi thôi, đừng để Chỉ huy trưởng phải đợi, lát nữa rảnh rỗi nhớ gửi địa chỉ cửa tiệm của cô thợ may cho tôi nhé, tôi cũng muốn làm một chiếc áo len dệt.” Thuận tiện đi xem thử người bạn đời Chỉ huy trưởng vừa mắt luôn.
Để lại Thôi Luyện vẫn đang ngây người ra đó, ba người Đại tá bước lên một chiếc xe địa hình rồi xuất phát.
Thôi Luyện hoàn hồn, nhìn theo chiếc xe địa hình đi khuất, anh lắc lắc đầu, lên xe đi vào bên trong đón Chỉ huy trưởng trước.
Kém vài phút là đến bảy giờ hai mươi lăm, chiếc xe địa hình màu đen dừng lại trước cổng căn biệt thự số 1, Thôi Luyện xuống xe đợi một lát, liền thấy Chỉ huy trưởng đi ra từ lối vào. Không những đội mũ quân trang từ lâu khiến gương mặt lạnh lùng kia càng thêm nghiêm nghị, mà còn mặc một chiếc áo khoác dạ màu đen dài đến đầu gối. Chiếc áo khoác để mở, lúc bước đi để lộ ra bộ cảnh phục Chỉ huy trưởng quân hộ vệ được chiếc thắt lưng da siết chặt ở bên trong, cùng với một đôi chân dài thẳng tắp đang xỏ trong đôi ủng quân đội màu đen.
Thôi Luyện nhìn đến ngốc luôn, từ bao giờ Chỉ huy trưởng lại thích mặc loại áo khoác này thế nhỉ?
Ngốc thì ngốc, thói quen nghề nghiệp khiến Thôi Luyện kịp thời mở cửa hàng ghế sau cho Chỉ huy trưởng.
Trước khi Diệp Quy lên xe, anh liếc nhìn chiếc áo len dệt trên người Thôi Luyện một cái, đợi sau khi Thôi Luyện thắt xong dây an toàn ở phía trước, Diệp Quy hỏi: “Quần áo mới đặt làm riêng chỗ Lâm Nhân à?”
Thôi Luyện nắm vô lăng, có hơi căng thẳng: “Vâng ạ, đúng rồi Chỉ huy, vừa nãy em có gặp Đại tá Ngô, Đại tá Quý và Đại tá Losang ở cổng, họ nghe nói anh muốn theo đuổi cô Lâm nên cố ý đợi ở đó để nghe ngóng từ em.”
Diệp Quy thông qua chiếc gương trong xe liếc nhìn Thôi Luyện một cái, không mấy để tâm nói: “Mặc kệ họ nghe ngóng, không được tiết lộ quyền riêng tư của cô ấy.”
Thôi Luyện tha thiết nhìn người Chỉ huy trưởng trong gương: “Chỉ huy thực sự muốn theo đuổi cô Lâm sao ạ?”
Diệp Quy mặc nhận, dường như mới nhận ra sự khác lạ trong thái độ của Thôi Luyện, anh lại nhìn vào gương một lần nữa: “Sao thế, cậu cũng muốn theo đuổi cô ấy à?”
Thôi Luyện vội vàng lắc đầu, vẻ mặt đầy ngượng ngùng: “Cô Lâm xinh đẹp quá, em còn chẳng mấy khi dám chủ động nói chuyện với cô ấy.”
Thích ngắm cô Lâm là thật, nhưng muốn theo đuổi thì còn chưa tới mức đó, chủ yếu là không có lòng tin. Nếu cô Lâm trông bình thường hơn một chút, từ siêu cấp xinh đẹp biến thành xinh đẹp phổ thông, có lẽ anh sẽ dám theo đuổi. Hoặc nếu như Chỉ huy trưởng không có ý gì với cô Lâm, cho anh thêm một khoảng thời gian nữa, đợi anh và cô Lâm thân thuộc rồi, cô Lâm cũng không có ý bài xích anh...
Suy nghĩ bay lộn xộn mất vài giây, Thôi Luyện lý trí chặt đứt những ý nghĩ đó, không có nếu như gì hết, đã biết Chỉ huy trưởng thích cô Lâm thì anh nên sớm chặt đứt tâm tư đi thì hơn.
---