Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 38 : “Không ai dám trộm.”

Trước Sau

break

Cửa tiệm nhỏ rộng ba mươi lăm mét vuông chỉ được sửa sang lại một chút một cách đơn giản, ngoại trừ đèn bè, ổ cắm công tắc, mấy hàng giá đỡ trên tường đặt làm theo yêu cầu và phòng thay đồ chật hẹp có bồn rửa tay được bố trí ở tận cùng bên trong, trong tiệm trống huếch trống hoác, nhìn một cái là thấy hết.

Đóng cửa lại, kéo rèm cửa của cửa sổ kính hướng lên, Lâm Nhân bắt đầu lấy đồ từ trong tinh hạch không gian ra ngoài, hai chiếc máy may kiểu cũ, hai chiếc bàn công cụ dùng để cắt may, tủ kính đựng vải vóc và hàng mẫu, giá đỡ di động dùng để treo trưng bày quần áo, một bộ bàn ghế văn phòng nhỏ, hai chiếc ghế mây lót đệm vải thô... Gần như đều là đồ đạc Lâm Nhân mang từ căn cứ Hòa Bình sang.

Đồ đạc rất nhiều, hai chị em dâu khuân khuân vác vác, gõ gõ đập đập thu dọn mất một tiếng đồng hồ thì cửa tiệm nhỏ đã được bài trí ngăn nắp sạch sẽ, không gian có thể tự do đi lại không lớn, nhưng trông lại rất có trật tự.

Lâm Nhân còn lấy mấy chiếc lọ thủy tinh trong suốt đựng hoa khô ra, chọn treo ở vài vị trí trên bức tường trong tiệm để làm điểm xuyết.

Những bông hoa này, có bông là trồng ở trong sân nhà mình, có bông là chị dâu hái từ bên ngoài căn cứ về, mang theo hơi thở của quê hương cách xa một nghìn cây số, cũng giấu đi những ký ức ấm áp của một gia đình.

Bên trong đã bài trí xong xuôi, Lâm Nhân khóa cửa lại, lùi lại vài bước, ngẩng đầu lên nhìn bảng hiệu cửa tiệm ở bên trên.

Nền màu xanh cỏ nhạt, chữ trên biển đèn “Tiệm may nhỏ nhà họ Lâm” màu trắng, hai bên rìa trái phải lần lượt có một đám mây bồng bềnh, như thể sắc xanh kia là một thảm cỏ xanh mướt ngút ngàn.

Tống Lăng Sương chỉ vào hai đám mây đó: “Giống bông gòn, cũng giống như hai con cừu một lớn một nhỏ.”

Lâm Nhân mỉm cười, cô cố ý đấy chứ, cô không muốn công khai tinh thần thể của mình, nhưng cô cũng thực sự thích tinh thần thể của chính mình.

.

Ngày hai mươi lăm tháng Chạp, thứ Hai.

Bảy giờ mười phút sáng, lúc Thôi Luyện lái chiếc xe địa hình màu đen rẽ qua giao lộ chuẩn bị chạy vào cổng phía đông của khu biệt thự, anh chú ý tới ba người Đại tá mặc quân phục đang đứng bên lề đường. Tuy rằng đều là thực thể người, Thôi Luyện lại như thể thông qua ba bóng dáng thẳng tắp kia mà nhìn thấy một con sói xám cấp S, một con sói đen cấp S cùng với một con Ngao Tây Tạng lông đen vàng cấp S.

Vào lúc Thôi Luyện chú ý tới ba người Đại tá, sáu con mắt của ba người Đại tá cũng đồng thời khóa chặt lấy anh.

Thôi Luyện: “...”

Dừng xe ở lề đường, Thôi Luyện mở cửa xuống xe, chạy bộ đến trước mặt các người Đại tá, nghiêm nghị chào theo điều lệnh.

Người Đại tá hệ sói xám cấp S mỉm cười với anh: “Đừng căng thẳng, tụi tôi chỉ muốn hỏi thăm cậu chút chuyện riêng tư thôi.”

Người Đại tá hệ sói đen cấp S nheo nheo đôi mắt màu hổ phách của mình: “Nghe nói Chỉ huy trưởng đã có bạn đời chuẩn bị theo đuổi rồi, cậu có biết là ai không?”

Thôi Luyện trợn tròn mắt!

Người Đại tá hệ Ngao Tây Tạng cấp S có thể hình vạm vỡ nhất, giọng nói khàn đặc, nhìn chằm chằm anh bảo: “Đừng có hòng giả ngu, tụi nhỏ đều nhìn thấy Chỉ huy trưởng mời đàng gái đến nhà làm khách rồi, ngày nào cậu cũng đi theo Chỉ huy trưởng, không thể nào không biết tình hình được.”

Thôi Luyện quá đỗi oan uổng: “Trước khi tan làm vào thứ Sáu tuần trước, Chỉ huy trưởng không có ý định theo đuổi bạn đời gì cả, trừ khi anh ấy bỗng nhiên gặp được đối tượng vừa mắt vào hai ngày cuối tuần.”

Đại tá sói xám tin lời anh, kinh ngạc nói: “Không lẽ Chỉ huy trưởng yêu qua mạng, vừa mới bước vào giai đoạn gặp mặt?”

Đại tá Ngao Tây Tạng: “Chắc chỉ huy trưởng không rảnh rỗi sinh nông nổi như vậy đâu.”

Đại tá sói đen đột nhiên giơ tay sột soạt sờ vào cổ chiếc áo len bên trong của Thôi Luyện, cánh mũi hơi động đậy: “Cái này của cậu có pha lông cừu thật à?”

Trong mắt Thôi Luyện lập tức tràn ngập sự khâm phục sát đất: “Đúng vậy ạ, Đại tá thật lợi hại, em thì chẳng ngửi ra được một chút mùi nào cả.”

Đại tá sói đen nhìn sang Đại tá sói xám: “Hôm kia tôi ra ngoài tìm Tiểu Huy, cũng ngửi thấy mùi lông cừu tương tự thế này ở gần nhà Chỉ huy trưởng.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương