Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 36 : “Anh hơi tò mò, tại sao em lại không sợ Border Collie.”

Trước Sau

break

Mắt Tống Lăng Sương không rời màn hình giới thiệu cho cô: “Đây là đấu trường của căn cứ, bất luận em bẩm sinh đã thích đánh nhau hay muốn nâng cao lực chiến đấu của mình thì đều có thể hẹn người cùng loài hoặc các loài trạng thái thú khác đến đấu trường để cọ xát. Có người bên phía quân đội sắp xếp túc trực bên cạnh giám sát, đảm bảo an toàn cho cả hai bên, kẻ cố ý đánh đối thủ trọng thương hoặc dẫn đến tử vong đều bị khép vào tội chết, trừ khi đã ký thỏa thuận sinh tử từ trước.”

Lâm Nhân nghe ra được ẩn ý, căng thẳng hỏi: “Chị muốn đi ạ?”

Tống Lăng Sương lắc đầu: “Trong quân hộ vệ có bãi tập luyện tương tự, chị đợi đi đến bên đó.”

Những người ở đấu trường đa phần đều là tự phát thú tính, xem cho vui thì được thôi.

.

Hơn ba giờ chiều, Lâm Nhân đi đến tòa thị chính để nhận giấy phép kinh doanh của mình, lại cùng chị dâu đi treo tấm biển hiệu tiệm may đã đặt làm lên.

Ăn xong bữa tối, Lâm Nhân nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục làm quần áo cho Diệp Quy.

Căn nhà nhỏ năm mươi mét vuông chỗ nào cũng lạnh, Tống Lăng Sương chạm vào mu bàn tay của Lâm Nhân thấy lạnh ngắt. Biết Lâm Nhân sẽ không nghe lời khuyên của mình, Tống Lăng Sương liền biến thành trạng thái thú, rồi thu nhỏ lại một chút, nằm phục trong lòng Lâm Nhân.

Lâm Nhân mỉm cười, vò vò lớp lông đen trắng của chị dâu một lát rồi tiếp tục bận rộn.

Tống Lăng Sương nhắm mắt lại yêu cầu: “Muộn nhất là chín giờ, bắt buộc phải đi ngủ đấy.”

Lâm Nhân đáp: “Dạ vâng.”

Kết quả mới hơn bảy giờ một chút, chiếc vòng tay liên lạc đeo trên tay trái của Lâm Nhân đã có một dòng tin nhắn mới. Tống Lăng Sương vểnh vểnh tai, Border Collie mở một bên mắt long lanh nước ra.

Lâm Nhân khâu xong một hàng chỉ mới dừng lại để xem tin nhắn, cánh tay chắn ngang ở vị trí trên đỉnh đầu của chị dâu trong lòng.

Diệp Quy: [Chuyện hồi sáng làm em sợ à?]

Lâm Nhân theo thói quen muốn khách sáo, nhưng nghĩ lại, cô trực tiếp thừa nhận mình sợ sói, biết đâu người Chỉ huy trưởng hệ sói này sẽ tâm lý mà không đến tiệm may của cô tự lấy quần áo nữa, mà đổi thành gửi chuyển phát nhanh thì sao?

Thế là Lâm Nhân phản hồi: [Vâng ạ, em rất sợ sói.]

Diệp Quy nhắn: [Xin lỗi nhé, xung quanh mấy căn biệt thự đó đều là các sĩ quan của quân hộ vệ Đông Thành ở, bình thường sẽ không có cư dân khác lại gần, mấy đứa trẻ được tụi anh ngầm đồng ý cho phép chơi đùa bằng trạng thái thú. Sau đó anh đã nhắc nhở chúng rồi, đảm bảo sẽ không làm em sợ nữa đâu.]

Lâm Nhân: [Không sao đâu ạ, anh Diệp không cần để tâm đâu.]

Diệp Quy: [Ừm, có điều anh hơi tò mò, tại sao em lại không sợ Border Collie.]

Lâm Nhân nhìn nhìn chị dâu tuy vẫn giữ tư thế nằm phục nhưng theo thời gian cô phản hồi tin nhắn kéo dài mà đã đảo mắt ngước lên nhìn lén cô mấy lần, trong mắt cô có thêm ý cười: [Border Collie khác em cũng sẽ sợ ạ, nhưng em và chị dâu đã sống cùng nhau mấy năm trời rồi, chị ấy đối xử với em rất tốt, đương nhiên là em không sợ chị ấy rồi.]

Diệp Quy: [Lúc mới quen cũng không sợ sao?]

Lâm Nhân: [Sợ chứ ạ, thân thuộc rồi là ổn thôi ạ.]

Diệp Quy: [Hiểu rồi, lần sau gặp nhé.]

Đối phương khơi mào cuộc trò chuyện, cũng chủ động kết thúc buổi tán gẫu này, chỉ là kết thúc có chút đột ngột, giống như cái cách anh chẳng thèm khách sáo nhận lấy món quà đáp lễ của cô vậy, khiến Lâm Nhân ngẩn người ra một lúc.

Tống Lăng Sương nhịn không được nữa, nhổm đầu dậy hỏi: “Trò chuyện với ai mà lâu thế em?”

Lâm Nhân và chị dâu không có bí mật gì, cô giải thích đơn giản một chút.

Đôi mắt Border Collie đen láy của Tống Lăng Sương nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ trước mặt: “Chỉ có mấy câu này thôi á?”

Lâm Nhân: “... Anh ấy còn tò mò tại sao em không sợ chị, em bảo thân thuộc rồi thì không sợ nữa.”

Tống Lăng Sương hỏi: “Anh ta trả lời thế nào?”

Lâm Nhân lại thuật lại lời kết thúc ngắn ngủi của người Chỉ huy trưởng hệ sói.

Tống Lăng Sương: “...”

Thôi bỏ đi, trước tiên cứ để cừu nhỏ an tâm làm xong quần áo đặt may của người Chỉ huy trưởng hệ sói cái đã, nếu không làm hỏng không giao được quần áo thì càng thêm phiền lòng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương