Tinh thần thể sói không tính đuôi đã dài hơn hai mét, chiều caomột mét hai đến vai từ trong hư không xuất hiện bên chân Diệp Quy. Sau khi đứng vững, con sói ngửa đầu nhìn về phía Diệp Quy.
Diệp Quy vuốt ve cái đầu của tinh thần thể, ra lệnh: “Không được đi đuổi theo cô ấy.”
Con sói nhe răng, dẫn ba con sói con đang nhào lên người nó ra mặt hồ chơi.
.
Phía ngoài khu biệt thự, Tống Lăng Sương nhỏ giọng phổ cập cho Lâm Nhân về cấp bậc của quân hộ vệ Định Thành mà cô tìm kiếm được: “Cao nhất là Nguyên soái, đều có thực lực cấp S, hiện tại trong căn cứ có tổng cộng mười hai người, coi như là những cường giả thuộc hai thế hệ trung và lão niên. Dưới Nguyên soái là Chỉ huy trưởng, cũng là cấp S, có tổng cộng năm người, lần lượt thống lĩnh quân hộ vệ bốn phương và quân phòng không. Dưới Chỉ huy trưởng của các quân là năm người Đại tá, hai mươi lăm người Trung tá, hai trăm năm mươi người Thiếu tá. Một đội quân hộ vệ có khoảng hai vạn năm nghìn binh lực.”
Lâm Nhân kinh ngạc dừng bước chân lại, quay đầu nhìn về phía căn biệt thự số 1 đã bị những căn biệt thự vòng ngoài che khuất.
Tống Lăng Sương cũng rất cảm khái trước vận may của nhà mình: “Cả cái Đông Thành này chỉ có một Chỉ huy trưởng, vậy mà lại bị tụi mình đụng phải.”
Lâm Nhân hỏi: “Vậy tinh thần thể của anh ấy...”
Tống Lăng Sương đáp: “Chắc chắn là sói rồi, trên mạng có một đống bài viết thảo luận liên quan đó thôi. Năm người Chỉ huy trưởng thì Đông Thành là sói, Tây Thành là hổ, Nam Thành là tê giác, Bắc Thành là gấu bắc cực, quân phòng không là đại bàng vàng. Có điều tính của mỗi người Chỉ huy trưởng không giống nhau, tên tuổi hình ảnh của bốn người Chỉ huy trưởng kia đều được công khai, chỉ có Chỉ huy trưởng Đông Thành là đến cái tên cũng không rò rỉ ra ngoài.”
Năm loại tinh thần thể, chẳng có lấy một loại nào là Lâm Nhân không sợ cả. Tê giác tuy ăn cỏ, nhưng tướng mạo tê giác hung dữ, nhìn qua là thấy không dễ chọc rồi.
Biết thế, nếu biết vị khách mới kết bạn tối qua là Chỉ huy trưởng hệ sói của Đông Thành...
Lâm Nhân bất đắc dĩ phát hiện ra, cho dù có biết trước thân phận của Diệp Quy đi chăng nữa, cô đã mở tiệm làm ăn kinh doanh thì không có cái lý nào lại đi kén cá chọn canh với tinh thần thể của khách hàng cả. Nếu không nếu tin tức truyền ra ngoài, cô sẽ đắc tội với tất cả những người thuộc hệ tinh thần thể đó, việc này ở căn cứ Định Thành thậm chí còn thuộc vào hành vi vi phạm quy tắc kỳ thị một hệ tinh thần thể nào đó.
“Sao thế, không dám làm đơn hàng này nữa à?” Nhìn dáng vẻ đáng thương sợ hãi mà không dám ho he của Lâm Nhân, Tống Lăng Sương cười hỏi.
Lâm Nhân thở dài, ôm lấy cánh tay của chị dâu tiếp tục đi về phía trước: “Dù dám hay không thì cũng đã nhận tiền cọc rồi, kích thước cũng đã đo rồi, em đều phải làm ra cho anh ấy thôi ạ.”
Tống Lăng Sương nghĩ thầm, làm mấy bộ quần áo thì tính là cái gì, nếu người Chỉ huy trưởng đó thật sự nhắm trúng con người của Lâm Nhân thì Lâm Nhân mới có cái để mà sợ đấy. Bao gồm cả cô nữa, có liều mạng cũng không đánh lại một người Chỉ huy trưởng hệ sói cấp S đâu, người ta mà thật sự có lòng thì cô và anh em Lâm Nhân muốn trốn khỏi căn cứ Định Thành có khi còn chẳng có cơ hội ấy chứ, trừ khi...
Về đến nhà, tâm trạng Lâm Nhân phức tạp làm quần áo cho người Chỉ huy trưởng hệ sói Đông Thành, Tống Lăng Sương thì ôm máy tính bảng của mình ngồi trên sofa lướt diễn đàn. Phàm là những bài viết tin tức liên quan đến mấy người Chỉ huy trưởng hoặc các Nguyên soái, Tống Lăng Sương đều phải nghiêm túc nghiên cứu một lượt.
Lâm Nhân tập trung tinh thần cao độ làm xong một chiếc áo len dệt sợi pha, cô đứng dậy vận động cơ thể, ghé sát lại bên cạnh chị dâu nhìn một cái. Thấy trong video vậy mà đang phát cảnh tượng một con mãnh hổ và một con sư tử đang lao vào cấu xé nhau, Lâm Nhân giật nảy mình né ra một bên.
---