Cố Chấp Thụ Đã Nghĩ Thông Rồi

Chương 9

Trước Sau

break

Vân Thanh Từ cũng từng có kiêu ngạo của riêng mình. Hắn không biết đã phải chuẩn bị tâm lý bao nhiêu lần, mới có thể mất kiểm soát đến mức hôm qua tự tay làm tổn thương chính mình.

Khó trách mấy năm nay tính cách hắn càng ngày càng cực đoan, hành sự càng ngày càng tàn nhẫn, còn dám làm ra chuyện mê choáng Thiên tử. Hóa ra sau lưng hắn, vẫn luôn có người xúi giục, có người phủng sát .

“Bệ hạ.” Liễu Tự Như quỳ gối tiến lên hai bước, nói: “Bệ hạ bớt giận, Chu Triệu chết không đáng tiếc, nhưng hôm nay Quân hậu còn đang ở Tướng phủ. Nếu hắn biết chuyện này, lỡ bị dọa sợ thì sao…”

Lời này nói ra tương đối uyển chuyển.

Sự chuyển biến của Lý Doanh thật sự quá đột ngột, Liễu Tự Như nhất thời đều khó có thể thích ứng. Nếu bị Vân Thanh Từ biết, e rằng càng sẽ cảm thấy thái quá .

Liệu hắn có vì sợ hãi Lý Doanh mà không dám hồi cung không?

Lý do kỳ thật có chút gượng ép, nhưng Liễu Tự Như thân là Giám quan Thiên tử, cần thiết phải nhắc nhở hắn, phải luôn đoan chính lời nói và việc làm của mình, rốt cuộc hắn là vua của một nước. Huống chi, Vân Thanh Từ yêu thích, vẫn luôn là cái Lý Doanh ôn hòa, giữ thể diện kia.

Không biết Lý Doanh là để ý đến thể diện đế vương, hay là càng để ý Vân Thanh Từ, nhưng tóm lại hắn đã ném kiếm, bước chân nhanh chóng đi vào bàn làm việc phía sau bình phong.

Liễu Tự Như sai người mang Chu Triệu đi Thái Y Viện, một bên nhặt thanh kiếm trên mặt đất, một bên cảnh cáo mọi người không được tùy tiện lắm miệng làm bại hoại đức hạnh của Thiên tử, sau đó lau sạch bảo kiếm rồi treo lại, rồi đi theo vào.

Thiên tử không nói một lời mà ngồi sau bàn. Trước kia khi bị Vân Thanh Từ chọc tức, hắn sẽ đập bàn. Liễu Tự Như còn có thể mở lời trấn an, nhưng hiện tại hắn tĩnh lặng như nước, ngoài mặt nhìn không ra nửa phần gợn sóng, ngược lại làm hắn không biết phải xuống tay thế nào.

“Tiên sinh có phải cảm thấy Trẫm điên rồi không?”

“...Không có.”

Lý Doanh cười quỷ dị vài tiếng, rũ mắt nói: “Trẫm chính là điên rồi.”

Liễu Tự Như không dám tiếp lời, nhưng hắn biết rõ Lý Doanh giờ phút này muốn gì nhất. Hắn thành thục lảng sang chuyện khác: “Đã nhiều ngày tuyết lớn, sau đó chính là Lễ Hội Băng. Mấy ngày sắp tới đều sẽ vô cùng náo nhiệt. Bệ hạ có muốn cùng Quân hậu đi dạo Hồ Thương Lan không? Thần nhớ rõ Quân hậu trước kia rất thích.”

“Lễ Hội Băng?” Ở Tướng phủ, Vân Thanh Từ vừa nghiền nát những cánh hoa mai đỏ tươi trong cối, vừa bất ngờ ngước mắt, nghi hoặc nói: “Tứ ca muốn đi cùng ta?”

“Phụ thân nói ngươi cả ngày buồn bực trong nhà, bất lợi cho tịnh dưỡng.” Vân Thanh Túc ngồi xuống đối diện hắn, tùy tay nhón một miếng bánh điểm tâm trên bàn nhét vào miệng, nói: “Vốn dĩ muốn Nhị ca đi cùng ngươi, nhưng chuyện Hình Bộ đang bận, nên để ta đưa ngươi đi.”

Vân Thanh Tiêu là Hình Bộ Thị Lang, nắm giữ hình ngục, phần lớn thời gian đều bị các vụ án quấn thân. Còn Tam ca Vân Thanh Quyết thân là Hộ Thành Tư Tây Doanh Phó Thống Lĩnh, mỗi ngày cũng phải đến quân doanh điểm danh. Người còn lại, chính là Vân Thanh Túc, người đang lêu lổng với chức Đội trưởng của Tuần Tra Tư.

Mắt Vân Thanh Từ sáng rực lên, cao hứng nói: “Được nha.”

Mấy ngày nay Vân Thanh Từ ngoại trừ mỗi ngày cùng người trong nhà ăn cơm, cũng không có quá mức thân thiết.Phần nhiều thời gian vẫn là tự mình ở lại trong phòng. Kiếp trước hắn quá cô độc, nhất thời còn có chút không cách nào thích ứng.

Việc phụ huynh chủ động thân cận, không nghi ngờ gì đã làm hắn nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Vân Thanh Túc không dám nói rằng phụ thân bảo hắn tiếp cận Vân Thanh Từ kỳ thật có chút mục đích khác. Hắn hy vọng những người làm ca ca như họ có thể một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm khi Vân Thanh Từ cuối cùng đã dỡ bỏ bức tường phòng thủ trong lòng, để Vân Thanh Từ cảm nhận được họ mới là người thân thiết nhất.

Sau đó... khuyên hắn cùng Lý Doanh hòa ly.

Trong lòng Vân Thanh Túc kỳ thật có chút không muốn. Năm đó mẫu thân qua đời, Vân Thanh Từ liền hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ với Vân gia. Giờ đây chịu ủy khuất ở chỗ người ta mới biết quay về tìm cha ca ca, sớm làm gì đi?

Hắn vặn vẹo trên ghế, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt vui vẻ của em út, cân nhắc lời đã nói ra thì cũng không tệ, bèn định rút lui.

Vân Thanh Từ trơ mắt nhìn hắn vòng qua. Không biết là không nhịn được tò mò, hay là đang tìm đề tài, hắn hỏi: “Ngươi giã nó làm gì?”

“Làm thuốc màu.” Vân Thanh Từ nghiêm túc giải thích: “Nước hoa này rất chuẩn, có thể dùng trên gốm sứ. Kiểm soát tốt nhiệt độ, màu sắc nung ra sẽ rất tươi đẹp.”

“Sao đột nhiên lại nghĩ đến làm cái này?”

Bởi vì hắn luôn dính lấy Lý Doanh, Lý Doanh để hắn không quá bám người đã tìm cho hắn rất nhiều tiên sinh, muốn phân tán thời gian và sự chú ý của hắn. Vân Thanh Từ vì làm hắn vui vẻ, nên cái gì cũng học một chút. Kiếp trước hắn còn nung được một món men gốm cực phẩm, vô cùng cao hứng mang đi khoe thành quả học tập với Lý Doanh. Ngày đó Lý Doanh vừa lúc trở về từ phòng nghị sự, vì chiến sự biên cương căng thẳng mà hết sức không vui. Thấy hắn liền phiền, thuận tay quăng vỡ món đồ đó.

Vị sư phụ già dạy Vân Thanh Từ nung sứ nghe tin xong đã đổ bệnh nặng một trận, liên tục kêu phí của trời.

Mày Vân Thanh Từ hơi lạnh đi, rồi lại giương lên tươi cười, nói: “Có thể bán lấy tiền, hơn nữa cha không phải thích sao? Ta muốn nung cho người một món men gốm cực phẩm. Đây là kinh hỉ đó, ca ca, ngươi đừng có lén nói cho người biết nhé.”

Vân Thanh Túc hoảng hốt một chút, hoàn hồn nói: “Ngươi muốn, tặng lễ vật, cho phụ thân?”

“Ừm.” Vân Thanh Từ cúi đầu, tiếp tục giã nước hoa, nói: “Ta muốn làm cha vui.”

Vân Thanh Túc thì không cảm thấy hắn có thể nung ra cái gì tốt, nhưng cái tâm ý này đã đủ làm hắn trong lòng mềm nhũn. Hắn đưa tay muốn sờ đầu Vân Thanh Từ, nhưng lại lặng lẽ rụt về.

Tuy Vân Thanh Từ không cho hắn nói, nhưng Vân Thanh Túc vẫn không nhịn được, vừa ra khỏi sân liền đi thẳng đến nhà chính: “Phụ thân, Tiểu Từ nói muốn tặng người một kinh hỉ!”

Vân Tướng không quen nhìn hắn lớn như vậy còn không hề có lễ nghĩa, ngữ khí nhàn nhạt: “Đã nói là kinh hỉ, ngươi còn tới nói với ta làm gì?”

“À.” Vân Thanh Túc bị tạt một gáo nước lạnh, mặt không biểu cảm nói: “Là hài nhi lắm miệng.”

Hắn xoay người định đi, lại bị gọi lại. Vân Tướng làm mặt nghiêm, cứng rắn hỏi: “Kinh hỉ gì?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc