Vân Thanh Túc cười trộm một tiếng, vẻ mặt nghiêm trọng mà chuyển sang nói: “Nó nói là cực phẩm men gốm màu, hơn nữa vẫn là loại mà ngài chưa từng thấy qua.”
Vân Tướng nghe xong liền biết là nói suông: “Các ngươi mấy đứa trẻ này đúng là không biết trời cao đất dày. Nó hiểu biết về phương diện này được bao nhiêu? Ngươi cũng hùa theo ba hoa chích chòe. Cho dù là nung cả đời cũng không dám cam đoan có thể ra cực phẩm.”
“Dù sao nó nói như vậy, ngài tin hay không tùy ý.”
Vân Tướng hừ một tiếng, vẫy tay đuổi hắn cút đi.
Ngày hôm sau, sau khi tan triều, Thượng thư Bộ Lại họ Hàn lặng lẽ tiến đến trước mặt Vân Tướng: “Ta nghe nói, Bệ hạ ngày hôm trước đã tới phủ ngươi.”
Vân Tướng gật đầu, thuận miệng hỏi: “Ngươi biết bằng cách nào?”
“Có người nhận ra Liễu tiên sinh đi trước xe.” Hàn Thượng thư thở dài, nói: “Ngươi cần gì phải làm mất thể diện Thiên tử, không bằng dứt khoát bảo Quân hậu theo hắn trở về.”
Vân Tướng lắc đầu, cho dù trước mặt bạn cũ cũng không nói hết mọi chuyện, chỉ nói: “Bệ hạ vốn dĩ không chuyên môn vì đón nó, hắn đối với Tiểu Từ thế nào, ngươi lại chẳng phải chưa từng nghe qua.”
“Thì ra là thế…” Hàn Thượng thư bừng tỉnh đại ngộ: “Liền nói Bệ hạ chưa đạt mục đích, sao có thể dễ dàng bỏ qua.”
Vân Tướng ra vẻ ưu sầu mà thở dài. Hàn Thượng thư an ủi vỗ vai ông: “Bất quá Quân hậu hiện giờ nguyện ý ở lại Tướng phủ, ngươi cũng có thể giải sầu.”
Năm đó khi Vân Thanh Từ hồi môn, cũng chỉ là đến Tướng phủ đi qua loa, rồi trực tiếp về biệt viện ngoại ô nơi ở cùng mẫu thân lúc nhỏ. Việc phụ tử bất hòa có thể nói là ai ai cũng biết.
Vân Tướng gật đầu, thần bí khó lường nói: “Ngươi đã từng thấy qua, cực phẩm men gốm màu chưa?”
“Ngươi là người am hiểu, men gốm màu chân chính là khó gặp khó cầu.” Hàn Thượng thư tức giận: “Đó là có, cũng đều dâng vào cung rồi, ta sao lại gặp qua?”
Vân Tướng liền thấy vô cùng hài lòng. Là người đều biết cực phẩm men gốm màu khó gặp khó cầu, nhưng Vân Thanh Từ lại có tâm muốn tặng ông một món men gốm cực phẩm. Cái lòng đại hiếu này, thử hỏi nhà ai còn có?
Ông đương nhiên biết Vân Thanh Từ không thể nung ra, cho nên lời nói cũng không nói chắc, dù sao chỉ riêng cái tâm ý đó cũng đủ khiến ông vui vẻ hồi lâu.
Hàn Thượng thư lại nói: “Nhắc đến cái này, Bát Trân Cư dường như có một món tinh phẩm mới ra. Nghe nói Khâu Thái úy đã chào hỏi trước, Tướng gia có muốn cùng đi xem một chút không?”
Vân Tướng ngạc nhiên: “Bát Trân Cư?”
Ông nhớ rõ ông cũng đã đặt trước rồi mà.
“Vân Tướng gia.” Giọng nói truyền đến từ phía sau. Hàn Thượng thư cười quay đầu lại chào hỏi: “Khâu Thái úy.”
Vân Tướng thần sắc nhàn nhạt. Khâu Thái úy chắp tay tiến lên, vẻ mặt lo lắng: “Nghe nói Tiểu Từ bị thương đang tĩnh dưỡng ở nhà, không biết hiện giờ thế nào… Thương tích không nặng chứ?”
“Làm phiền Thái úy quan tâm, tiểu nhi hết thảy đều tốt.”
“Tính nói để phu nhân tiến đến thăm một chuyến, nhưng lại nghĩ đến Vân gia ngươi không có nữ quyến, không tiện lắm, đành phải ta tự mình đến hỏi thăm… Tiểu Từ, vẫn còn nghe lời chứ?”
Vân gia chỉ có hai nữ quyến. Đại tỷ sớm gả cho Sóc Phương Tiết Độ Sứ, hiện giờ theo phu quân đóng giữ Linh Châu,không có lệnh triệu tập thì không được về kinh. Còn Vân mẫu thì vì Vân Thanh Từ bị ám sát mà vẫn luôn hôn mê bất tỉnh— bà vốn dĩ thân thể không tốt, lại thêm ưu tư thành tật. Năm đó khi Vân Thanh Từ tám tuổi tỉnh lại từ hôn mê, liền thấy mẫu thân nằm bên gối mình. Hắn cho rằng đối phương là chăm sóc hắn quá mệt mỏi nên ngủ rồi.
Vân Thanh Từ yếu ớt miễn cưỡng ăn chút gì, rồi lại đi sờ bà, mới phát hiện thân thể bà lạnh băng, là đã ôm giữ hắn đến chết.
Vân Thanh Từ vẫn luôn cho rằng, phụ thân tuy rằng không trực tiếp hại chết hắn, nhưng lại gián tiếp hại chết mẫu thân hắn.
Chuyện của Vân gia mọi người đều rõ mười mươi. Lúc Vân Thanh Từ hôn mê, Vân mẫu đã hoàn toàn tuyệt giao với Vân Tướng, không cho phép ông đến biệt viện thăm hỏi. Vì thế, trong tang lễ lần đó, Vân Thanh Từ cũng không cho Vân Tướng tham gia. Vân Tướng cũng thực sự không đi quấy rầy bà, chỉ từ xa đi theo, nhìn, cho đến khi bà vĩnh viễn trầm phong dưới mộ.
Lời của Khâu Thái úy có thể nói là chọc thẳng vào nỗi đau, nhưng Vân Tướng trước sau vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh. Ông nhớ lại đứa con út ngoan ngoãn, hiểu chuyện mấy ngày nay, thậm chí còn mỉm cười một chút: “Chuyện nhà thì không nên trò chuyện ở đây. Nếu Thái úy có hứng thú, chúng ta có thể đến trà lâu ngồi nói chuyện. Ta vừa lúc cũng muốn tìm hiểu một chút, tình hình gần đây của hai học sinh Khâu Uy, Khâu Dương.”
Đó là con trai thứ ba và thứ tư của Khâu Thái úy, cũng phải gọi Vân Tướng một tiếng lão sư. Hai huynh đệ một người không học vấn không nghề nghiệp chỉ biết đùa nghịch đồ gỗ, một người ăn chơi đàng điếm thường xuyên lui tới những nơi nhiều cô nương. Trừ bỏ con trai cả Khâu Hiển còn xem là đỡ lo, hai đứa này quả thực là chuyên môn tới chọc tức hắn.
Khâu Thái úy trên mặt hiện lên nụ cười lạnh lùng: “Con cái Khâu gia ta dù có thế nào, cũng không có cả ngày chạy theo đàn ông. Hiện giờ Bệ hạ ngay cả nghi giá hồi môn cũng thu hồi, chỉ còn thiếu tuyên bố phế hậu trực tiếp… Ta thật sự muốn xem, Vân Quân hậu, người mà rời Bệ hạ liền không thể sống, còn sẽ diễn trò hay gì cho chúng ta xem.”
Hắn phất tay áo rời đi. Vân Tướng hơi thu mày lại, đây cũng là điều ông lo lắng nhất.
Việc cấp bách, vẫn là phải khiến Vân Thanh Từ nhanh chóng từ bỏ tâm tư lạt mềm buộc chặt, mà cùng Thiên tử hoàn toàn hòa ly mới được.
Ông cáo biệt Hàn Thượng thư: “Ta phải đi thêm một chuyến Bát Trân Cư.”
Đồ tốt cũng không thể để cho đối thủ một mất một còn cướp mất.
Tuyết ngừng. Hồ Thương Lan đã đóng một lớp băng dày.Lễ Hội Băng đã tới.
Vết thương trên trán Vân Thanh Từ đã đóng vảy, liền tháo băng gạc. May mắn là vành nón mùa đông rất lớn, có thể che miệng vết thương. Hắn sáng sớm đã dậy, sửa soạn tử tế, ngồi xe cùng Tứ ca ra ngoài.
Lý Doanh chậm một bước. Liễu Tự Như từ trước cửa trở về, hồi bẩm: “Quân hậu cùng Tứ công tử cùng nhau đi ra ngoài, cũng là tới Hồ Thương Lan.”