Có lẽ vì vẻ mặt của cô trông khá kinh ngạc, chàng trai hơi khó hiểu cau mày: "Dọa cô rồi à?"
Thư Lật lúc này mới hoàn hồn: "Không có."
Cô dời tầm mắt, bắt đầu vài câu xã giao gượng gạo: "Anh về sớm vậy à."
"Chờ chút." Chàng trai nghiêng đầu, giơ tay lần lượt tháo thứ trong tai ra, rồi nhìn lại cô: "Cô vừa nói gì cơ? Tôi đang đeo nút tai, không nghe rõ."
Hóa ra đó chỉ là nút tai chống ồn.
Thư Lật đã hoàn toàn nhìn nhầm, chiếc nút tai anh đang đeo lại khiến cô lầm tưởng đó là một loại tai nghe Bluetooth cao cấp.
Lần này, Thư Lật chủ động xác nhận danh tính trước: "Anh có phải là người đã liên lạc với tôi qua WeChat không?"
Anh gật đầu: "Ừ."
Thư Lật bấy giờ mới hỏi lại: "Anh về sớm vậy?"
Anh bình tĩnh trả lời: "Tôi vẫn luôn ở nhà."
Thư Lật: "..."
Nếu các gói biểu tượng cảm xúc có thể hiển thị giữa không trung, cô sẽ ngay lập tức dùng cái hình mèo bò sữa kinh ngạc kia để tràn ngập màn hình.
Thật khó hiểu, Thư Lật xác nhận lại lần nữa: "Mấy ngày nay anh vẫn luôn ở đây sao?"
Chàng trai "Ừ" một tiếng.
Thư Lật muốn hỏi vậy tại sao anh không tự dắt chó đi dạo?
Nhưng chuyện này không nằm trong phạm vi quản lý của cô, nếu anh tự tay làm lấy thì cũng chẳng đến lượt cô nhận phi vụ làm ăn này.
Cô mím môi, chậm rãi gật đầu.
Chàng trai không có ham muốn tiếp tục giao lưu, ánh mắt không chút cảm xúc như viết dòng chữ "cô tự nhiên đi", sau đó đi về phía phòng tắm.
Chú chó lẽo đẽo theo sau, để mặc Thư Lật đứng ngây tại chỗ.
Tiếng bàn chải điện kêu rè rè vọng ra từ bên trong.
Thư Lật hơi lúng túng, suy nghĩ xem có nên rời đi không, dĩ nhiên cô cũng nên đi rồi, dù sao nhiệm vụ dắt chó và cho ăn đã hoàn thành.
Cô đi tới cửa, lấy ra một túi rác nhỏ mang theo, mở ra, lần lượt nhét bao giày vừa thay, khăn ướt đã sử dụng vào trong.
Thu dọn xong mọi thứ, tay cô dừng trên tay nắm cửa, phân vân có nên chào từ biệt chủ nhà không.
Được rồi, chủ nhà có lạnh lùng đến đâu thì cũng là khách hàng, cô phải biết co biết duỗi.
Thư Lật hơi lớn giọng: "Này!"
Chỉ có thể xưng hô như vậy, anh và con chó của anh giống hệt nhau, trong mắt cô đều không có tên.
Tiếng nước đột ngột dừng lại.
Chàng trai lại xuất hiện trong tầm mắt cô, nước trên mặt chưa lau khô hẳn, tóc mái trước trán bị bàn tay ướt tùy ý vuốt ngược ra sau, trông rất rối bù, nhưng chúng lại trở nên nghe lời trên gương mặt anh, giống như sắp sửa thực hiện một buổi chụp studio cho tạp chí Vogue, đã sẵn sàng với tạo hình hoàn hảo nhất.
"Tôi đi trước đây."
Thư Lật nói, tay đưa lên tai làm động tác như đang cầm điện thoại: "Có vấn đề gì thì cứ liên hệ qua WeChat hoặc gọi điện nhé."
Chàng trai không đáp lại, trầm ngâm nhìn cô.
Thư Lật đoán anh ấy có lẽ định hỏi chuyện gì đó liên quan đến chó, nên không vội mở cửa.
Khoảnh khắc tiếp theo, anh đưa ra một câu hỏi chẳng liên quan gì đến chó: "Muốn ăn sáng rồi hãy đi không?"
Thư Lật đã ăn sáng rồi, món cơm nắm salad cá ngừ mua tại Lawson đã được cô giải quyết nhanh gọn trên đường ra ga tàu điện ngầm.
May mà cô không sống ở Tokyo, nghe nói người ở đó không được phép vừa đi vừa ăn.
Chẳng rõ ý đồ của chủ chó là gì, cô thành thật trả lời: "Lúc đến tôi ăn rồi."
"Ồ."
Anh đáp một tiếng, gãi gãi mái tóc vốn dĩ chẳng gọn gàng, muốn nói lại thôi: "Cô có tiện..."
"Hả?"
"Tiện ở lại thêm một tiếng, đợi tôi ăn cơm xong rồi mang rác xuống hộ không?"
Anh bổ sung: "Tôi định đặt đồ ăn ngoài."
Thư Lật không còn gì để nói.
Có một giây, cô tưởng mình nghe nhầm.
Cô giữ nụ cười đúng mực: "Ý anh là sao? Tôi không hiểu lắm."
Chàng trai dường như không cho rằng đề nghị của mình có gì bất ổn: "Nghĩa trên mặt chữ thôi."
Thư Lật im lặng vài giây: "Tôi còn có việc."
"Vậy à." Anh nhàn nhạt tiếp lời: "Việc gì?"
Vẻ ngoài mang lại cho anh vô vàn lợi thế trong giao tiếp, Thư Lật gần như không suy nghĩ mà bị dẫn dắt vào câu hỏi mang tính ranh giới mơ hồ này: "Đi thư viện học bài."
Chàng trai nhướng nhẹ mí mắt: "Tôi trả thêm cho cô phí một tiếng nữa. Cô có thể học ở đây trước."
"Ừm..."
Thư Lật do dự, lưng tựa sát vào cánh cửa: "Như vậy không hay lắm nhỉ?"
Chàng trai không nói gì thêm, quay đầu bước vào phòng ngủ.
Chỉ vài giây sau, chuông thông báo điện thoại trong túi Thư Lật vang lên, cô cúi đầu lấy ra.
Trên màn hình hiển thị một giao dịch chuyển khoản qua WeChat không thể từ chối, đúng tròn hai trăm tệ.
Chàng trai đi ra, vẫn hỏi ý kiến cô: "Được chứ?"
Thư Lật chớp mắt.
Một người kỳ quặc.
Rất, cực kỳ, vô cùng - kỳ quặc.
Anh lại hơi nghiêng đầu, nếu động tác này có sắc thái âm thanh, thì chắc chắn là: Hử?
Thư Lật đang tiết kiệm tiền, thật khó lòng không bị tiền tài mê hoặc.
Đằng nào cũng phải vứt rác của chó, thuận tay mang thêm rác của người cũng chẳng sao.
Cô ho khẽ hai tiếng: "Được."
Lại nhìn đồng hồ đeo tay: "Bây giờ là chín giờ rưỡi, mười giờ rưỡi tôi đi."
Anh đi tới mở một cánh cửa khác vốn luôn đóng kín trong mấy ngày qua: "Phòng sách, cho cô dùng."
"Được..."
Thư Lật lại mang bao giày vào.
Chú chó nhỏ hiếu kỳ lại định tới tranh, lần này Thư Lật không nhường nó nữa.
Việc sử dụng một đôi bao giày mới đồng nghĩa với chi phí chìm tăng thêm một hào rưỡi, cô không thể làm nhà từ thiện mãi được.
Ngẩng đầu lên lần nữa, chàng trai đã tựa ngồi giữa sô pha, đúng kiểu nằm lười biếng, hai chân dang ra, điện thoại đưa lên trước mắt, lông mi hơi rủ xuống, đang chọn đồ ăn ngoài.
Anh thư giãn cứ như thể trong phòng chỉ có một mình anh, không cần đóng bất cứ vai xã giao nào.
Thư Lật không đi vào phòng sách mà dừng lại giữa chừng, vẫn gọi: "Này."
Ngón tay cái đang vuốt màn hình của chàng trai dừng lại, dành chút ánh mắt cho cô.