Sau khi quyết định khởi nghiệp, Thư Lật đã học hỏi kinh nghiệm của nhiều người đi trước để lập ra một bộ phương án tuy chưa hoàn toàn chín muồi nhưng rất đầy đủ và cụ thể.
Thương hiệu văn hóa sáng tạo mà cô đăng ký trùng tên với tài khoản mạng xã hội của mình, gọi là "Túi Cây Con", việc xác định xong tên và logo giống như xác lập tâm điểm, các bước sau đó được triển khai song song.
Bản vẽ do chính cô thiết kế nên không cần tốn chi phí mua bản quyền.
Phần còn lại là lựa chọn sản phẩm cho đợt ra mắt đầu tiên, và tìm kiếm xưởng sản xuất đủ tiêu chuẩn, hàng đẹp giá rẻ.
Hiện tại tiến độ đang ở phần vẽ nền cho nhãn dán, vì vậy Thư Lật dành phần lớn thời gian để chạy bản thảo, lúc rảnh rỗi thì làm thêm để tiết kiệm vốn.
Gần trưa, Thư Lật đi đến tiệm mì bên cạnh gọi một bát mì da heo.
Trong lúc đó cô cuối cùng cũng nhận được tin nhắn trả lời của chủ nuôi, chỉ vỏn vẹn một con số.
Avis: [1.]
"..."
Tiếng húp mì của Thư Lật khựng lại, cô cũng nuốt ngược những lời khen ngợi chú chó vào trong lòng.
Phản hồi của khách hàng cũng giống như phòng khách tối giản của anh ta vậy, chẳng có chút gì gọi là hiếu khách, cô cũng sẽ không tự chuốc lấy nhục nhã.
Lần dắt chó thứ hai vào buổi chiều chạng vạng, Thư Lật không ở lại lâu.
Cho dù chú chó nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu, dù Hồ Kính dưới ánh hoàng hôn đẹp như một giấc mộng dát vàng, nhưng nhịp sống bận rộn cũng khiến cô chẳng còn hơi sức đâu mà thưởng thức.
Hai ngày sau đó cũng vậy.
Chú chó bù xù có tinh thần bình thường, ăn uống bình thường, bài tiết bình thường, tâm trạng bình thường, chỉ có một điểm duy nhất không bình thường là mỗi khi đi dạo về, nó đều phải chạy đến cào cửa phòng ngủ một hồi, sau khi không có kết quả mới buồn bã quay ra.
Thư Lật đoán chắc chắn là nó nhớ chủ nhân.
Đa số loài chó đều cần có bạn, ngay cả khi sống trong căn hộ xa hoa được trang bị hệ thống sưởi sàn 24/24 và có người phục vụ tận nơi.
Thư Lật không có trí tò mò quá mức, phạm vi hoạt động của cô cũng rất chừng mực.
Cô chưa từng tùy ý chạm vào đồ đạc hay mở bất kỳ cánh cửa phòng nào, ngoại trừ hôm nay, vì thực sự quá buồn vệ sinh nên cô cần phải sử dụng phòng tắm.
Vừa mới bước vào, nắp bồn cầu đã tự động mở ra chào đón khiến Thư Lật giật nảy mình.
Sự hốt hoảng của cô đã làm chú chó sủa inh ỏi, lần đầu tiên sau mấy ngày qua.
Thư Lật vội vàng đi ra an ủi, lấy món đồ ăn vặt yêu thích ra, rồi ôm nó ngồi bệt xuống sàn vuốt lông, sống lưng đang căng cứng của chú chó mới dần thả lỏng.
"Sao nhóc chẳng có tên thế này, nói chuyện với nhóc chị còn chẳng biết phải mở lời làm sao."
Cô nhân cơ hội trò chuyện với nó.
Chú chó rúc cái mũi tròn trịa xuống dưới cánh tay cô, rên hừ hừ khe khẽ, tựa như có thể hiểu được lời cô nói.
Thư Lật cúi đầu ngửi trán nó: "Nhóc chẳng hôi tí nào nhỉ, có phải trước khi chị đến chủ của nhóc vừa mới đưa đi tắm không?"
Nói xong cô định đặt nó xuống đất.
Chú chó không chịu, hai chân trước cùng lúc ấn giữ cánh tay cô, còn ngước đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú.
Thư Lật dừng động tác, nó liền vẫy vẫy tai, đuôi ngoáy tít như chân vịt.
Cô làm sao mà đứng dậy nổi, chỉ có thể tiếp tục dỗ dành như dỗ trẻ con, ôm lấy nó đung đưa qua lại.
Vừa định tâm sự thêm vài câu chuyện phiếm xuyên loài vật với nó, chú chó bỗng dưng vùng ra khỏi vòng tay cô, lạch bạch chạy về phía cánh cửa mà nó vẫn hay cào cấu.
Tần suất cào cửa của nó nhanh đến mức gần như để lại tàn ảnh.
Thư Lật hơi ngỡ ngàng, chống tay đứng dậy, vừa định tiến lên ngăn cản thì cánh cửa trơn màu kia đột nhiên mở ra từ bên trong.
...
Người bước ra là một chàng trai đang ngáp dài.
Chính xác mà nói, anh không hoàn toàn bước ra được.
Bởi vì chú chó đang ở mức hưng phấn cực độ, cũng đẩy anh trở ngược lại trong phòng.
Thư Lật đứng ở góc nghiêng nên không nhìn rõ diện mạo cụ thể của anh, chỉ thấy vóc dáng khá cao, chỉ thấp hơn khung cửa một chút, nhưng không thể dùng từ "vạm vỡ" để hình dung, nhìn từ bên cạnh anh hơi gầy, bộ đồ mặc nhà màu xám nhạt có độ rũ thoải mái trông hơi rộng so với dáng người anh.
Anh im lặng đối mặt với con chó, phía dưới phần tóc mái là sống mũi cao rất rõ nét.
Dưới cái nhìn của anh, chú chó dần im lặng, phủ phục trên mặt đất, chỉ còn cái đuôi là vẫn đang biểu lộ cảm xúc.
So với sự thân thiết, anh dường như thích dùng hình thức áp chế để xử lý mối quan hệ giữa người và thú cưng hơn.
Nhưng chú chó có vẻ cũng không thực sự sợ anh.
Khi anh xỏ đôi dép lê bước ra, chú chó lại bật dậy, chạy quanh bắp chân anh một cách nồng nhiệt, tinh nghịch cọ vào ống quần anh.
Ngay khi Thư Lật đang cân nhắc nên chào hỏi thế nào, anh liếc mắt nhìn sang.
Thư Lật lập tức á khẩu.
Lời chào đã chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng chốc trống rỗng, đầu óc như một chiếc đĩa nhạc bị kẹt.
Chàng trai có một gương mặt khiến người ta phải đờ đẫn ngay tức khắc, một đòn tấn công nhan sắc cấp độ siêu cao khiến cô gần như nghẹt thở.
...
Thư Lật không phải chưa từng thấy trai đẹp.
Nhưng trai đẹp cũng chia ra nhiều đẳng cấp, từ mức ưa nhìn, thuận mắt cho đến cực phẩm, mà người trước mặt này không đơn thuần chỉ là thuận mắt, ngoại hình của anh có thể tạo thành một cú sốc thị giác mạnh mẽ, giống như lưỡi kiếm sắc lẹm, chém xuống mà không cho người ta kịp phòng bị.
Gu thẩm mỹ chủ quan trước gương mặt anh bỗng trở thành khách quan, trở thành uy quyền, trở thành thứ có năng lực thống trị.
Há hốc mồm là lời tán thưởng duy nhất cô có thể làm lúc này.