Nói xong, Nghiêm Tu lấy đứa bé trên bia mộ xuống, ở gần quan tài đào một cái hố sâu, đem đứa bé chôn vào.
Sau khi chôn xong, Nghiêm Tu lấy ra cái chai nhỏ, còn có lá bùa vàng,
Sau đó lặp lại các bước đốt rễ Dương Thụ hôm qua, ngọn lửa nhanh chóng bốc cháy, nhiệt độ trong hầm đột nhiên tăng lên.
Vì để tránh cho mình bị thiêu chết, ba người chúng tôi đi lên trên hầm theo bậc thang, chờ đợi cho đến khi xác chết hoàn toàn bị thiêu cháy thành tro bụi.
Ngọn lửa trong hầm cháy hơn nửa giờ, mới được dập tắt.
Trong lúc đó, ba người chúng tôi ở một bên ngồi chờ đợi.
Sau khi không còn nghe thấy tiếng gỗ nứt toéc truyền đến từ hầm, tôi cúi đầu nhìn vào trong hầm.
"Nghiêm Tu!" Tôi hét lên.
Lâm Phong và Nghiêm Tu đi tới, cũng nhìn vào trong hầm.
Bọn họ cũng kinh ngạc đến ngây người, vì hai cái xác nằm trong hầm.
Một bộ áo khoác da thời thượng, còn có quần dài màu đỏ, tóc cũng là xoăn nhuộm đỏ, trên mặt vẽ trang điểm đậm, móng tay đè lên bụng có sơn móng tay màu hồng.
Chính là bà cụ sành điệu tôi đã gặp qua, cũng là thím Trương mà anh Liễu nói.
Một cái xác khác không phải là con người, nó không phải là một con chó đen quá lớn.
Nghiêm Tu chạy xuống theo bậc thang, vẻ mặt khó coi.
Tôi và Lâm Phong cũng đi theo, trong hầm vẫn còn nóng, có chỗ đã bị hun đen.
Phần lớn bùn đất trở nên khô ráo và vàng, không ẩm ướt như lúc đầu.
Nổi bật nhất vẫn là hai cái xác nằm trong hầm.
Lâm Phong vẻ mặt tràn đầy nghiêm túc hỏi tôi: "Người anh em, bà cụ ma kia chính là một trong ba con ma anh nói sao?”
"Ừ." Tôi gật đầu.
Mặt bà cụ sành điệu gặp qua một lần liền không quên được, huống hồ gì bà ta còn nhiều lần hại tôi, tôi càng không thể quên.- Bản edit thuộc quyền sở hữu của