Có lẽ mệnh nàng quá cứng, chưa kịp xuống kiệu thì Tam lang quân đã tắt thở. Đại phu nhân cho rằng nàng đã khắc chết hắn liền khóc lóc ầm ĩ đòi treo cổ nàng ngay tại chỗ, tiện thể làm tang sự cùng lúc. Nhưng tộc trưởng đã cự tuyệt, thay vào đó sai người đưa nàng đến chùa Già Nam. Nửa năm nay nàng hầu như không bước chân ra khỏi cửa, ngày ngày chỉ ở thiền viện chép kinh Phật hoặc là đến nghe pháp sư giảng đạo. Có lẽ tộc trưởng thấy nàng ngoan ngoãn liền rút bớt người canh giữ, chỉ để lại một hai tiểu nha đầu hầu hạ bên cạnh, thể hiện nhân đức. Dù sao nếu muốn có một tấm bia trinh tiết, không phái người canh giữ nàng thêm mười năm, hai mươi năm thì e cũng không thể có được, vậy thì há chẳng phải uổng phí công sức bọn họ bày mưu đưa nàng đến chùa Già Nam, cố ý đặt nàng trước mắt mọi người sao. Chùa Già Nam là ngôi chùa hoàng gia, lão pháp sư trong chùa chính là huynh trưởng của đương kim Hoàng đế – Vinh Vương. Mà đại đệ tử bên cạnh Vinh Vương lại là trưởng tử đích tôn bị bỏ rơi của đại sĩ tộc Tần Hà Thẩm thị. Nếu nói Tạ Quan Liên là sĩ tộc sa sút, có thể bị chọn để xung hỉ cho thế gia bình thường, thì Tần Hà Thẩm thị chính là danh môn vọng tộc mà đám người qua mấy trăm năm nữa cũng khó lòng với tới. Trong triều đình rắc rối phức tạp, một nửa quyền thần đều từng là môn sinh* của Thẩm các lão, nên Thẩm thị hiện nay đang cực thịnh. *Môn sinh: (門生) Là một thuật ngữ trong văn hóa Nho học, dùng để chỉ học trò, đệ tử theo học một vị thầy hoặc một học phái nào đó. Cho nên nàng phải làm tròn tiết hạnh trước mắt đám người phú quý này, phải thủ tiết vì người phu quân chưa từng gặp mặt, đợi mười năm, hai mươi năm sau có được tấm bia trinh tiết, cuộc đời nàng cũng coi như có ý nghĩa, cũng xem như đáng giá. Ai bảo nàng là nữ tử, trinh tiết phải cất giấu dưới vạt váy, phải dùng cả đời để đổi lấy vinh quang cho toàn tộc chứ? “Nương tử, phía trước có khai đàn giảng pháp, chúng ta có nên đi vòng qua không?” Tiếng của Tiểu Vụ vang lên từ bên ngoài màn sa. Tạ Quan Liên mở mắt, lười biếng dùng đầu ngón tay thon dài nhấc một góc màn, qua khe hở nhìn về phía xa. Phần lớn tăng nhân trong chùa Già Nam đều mặc tăng bào màu lam sẫm, chỉ có những người xuất gia nhưng vẫn để tóc, hoặc những người trần duyên chưa dứt mới mặc màu khác. Bởi lẽ những người như vậy dù có cạo trọc đầu cũng khó lòng tĩnh tâm, khó lòng quy y cửa Phật.
Tựa như giữa thủy tạ nở rộ hoa sen, một vị Phật tử khoác bạch y an tọa trên đài sen, mặt mày từ bi, xương cốt thon dài cầm tràng hạt trong tay, làn da trắng lạnh đến mức chói mắt. Màu trắng trong trẻo nhưng lại được thân hình ưu việt của y ban tặng cho một lực lượng trầm ổn, tựa như đóa sen thanh khiết trên đỉnh tuyết sơn, không ai có thể vấy bẩn. Đó chính là đệ tử thân truyền duy nhất bên cạnh lão pháp sư – Pháp sư Ngộ Nhân, mấy năm nay thân thể lão pháp sư ngày một yếu, nhiều buổi thuyết pháp ở chùa Già Nam đều do y thay thế, Ngộ Nhân nghiễm nhiên trở thành đại pháp sư hiện nay của chùa Già Nam. Nhưng vị đại pháp sư này lại là người xuất thân từ tục gia*, chẳng phải cao tăng chân chính, một vị Phật tử giảng đạo độ hóa thế nhân nhưng sự từ bi trong mắt y là giả, chỉ có gương mặt cấm dục thoát tục kia mới là thật. *Tục gia: (俗家) là thuật ngữ chỉ những người không xuất gia làm tăng ni mà vẫn sống trong thế tục. Họ có thể tu hành theo Phật pháp nhưng không xuống tóc, không giữ giới luật nghiêm ngặt như các nhà sư chính thức. Mà điều đó có liên quan gì đến nàng, nàng chỉ mê đắm cái vẻ ngoài đó thôi. Tạ Quan Liên xem đến mức say mê, quên cả trả lời Tiểu Vụ. “Nương tử?” Tiểu Vụ nghi hoặc quay đầu lại. Chỉ thấy góc màn sa bị một ngón tay trắng muốt nâng lên, mơ hồ lộ ra nửa khuôn mặt của nữ tử bên trong, môi đỏ như son, ánh mắt ướt át chứa đựng phong tình khiến người ta không thể rời mắt. Loại ánh mắt này, giống hệt như những nữ tử khác khi gặp được Pháp sư Ngộ Nhân. Tiểu Vụ thầm kêu không ổn, nương tử lại không vững tâm nữa rồi. Nương tử của nàng ấy dung mạo xinh đẹp, thứ khác càng miễn bàn, duy có một điều khiến người bên cạnh vừa e sợ vừa không yên lòng, đó chính là sở thích của nương tử, chỉ những người ở bên cạnh lâu năm mới hiểu rõ. Nương tử cực kỳ thích những Phật tử không nhiễm trần tục, mang theo phong thái thanh nhàn. Mà nhìn khắp chùa Già Nam, rất khó tìm ra một Phật tử nào hợp mắt nương tử hơn Pháp sư Ngộ Nhân, cho nên mỗi lần chỉ cần nhìn thấy bóng lưng của Pháp sư Ngộ Nhân từ xa, nương tử cũng rất khó nhấc chân bước đi. Gia chủ đưa nương tử đến chùa Già Nam, nửa năm nay có người trông coi nên nàng còn giả vờ đoan trang hiền thục, hiện tại chỉ để lại mấy người, thật chẳng khác nào dẫn sói vào bầy cừu.