Chọc Nhầm Nam Chính Điên Phê

Chương 1

Trước Sau

break

Trong Phật đường rộng lớn, sau khi đám đông tản đi, không gian nơi đây yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi. Nữ tử quỳ trên đệm bồ đoàn, vạt váy màu tím nhạt ẩn dưới lớp áo khoác đơn sắc tựa như đóa hoa nở rộ uốn lượn quanh chân, tôn lên dáng hình thon gầy của nàng. Mái tóc đen dài được búi một cách lỏng lẻo, chiếc trâm vội vàng chưa kịp tháo nên vẫn còn cắm trong búi tóc. Nàng đối diện với tượng Phật từ bi, nhẹ nhàng tụng kinh. “Nương tử.” Một tỳ nữ từ bên ngoài bước vào cúi người hành lễ. Nữ tử xoay đầu lại, vài sợi tóc tơ dính bên gò má, đôi mắt quyến rũ đầy vẻ yểu điệu gợn sóng khiến người ta mềm nhũn cả thân. Sau một hồi khóc lóc không nói chuyện nên giọng nàng khàn đặc, chẳng còn nghe ra âm sắc vốn có: “Bọn họ đã đi chưa?” Tỳ nữ Tiểu Vụ đáp: “Bẩm nương tử, gia chủ đã đi rồi, còn phu nhân vẫn đang ở chính điện thỉnh giáo lão pháp sư, khoảng nửa canh giờ sau sẽ rời đi.” “Ồ, vậy sao.” Giọng nàng không còn chút bi thương nào, hàng mi dài như cánh bướm khẽ chớp, trong đôi mắt đen láy phủ một tầng sương mỏng khiến người ta nhịn không được muốn tiến lại gần hơn, xem thử trong mắt nàng có phải đang ẩn giấu một vầng trăng khuyết. “Vậy chúng ta đi thôi.” Nàng lảo đảo nhấc đôi chân tê dại cất bước ra ngoài. Tiểu Vụ vội vàng đi theo sau. Tạ Quan Liên bước ra khỏi Phật đường, đôi mắt diễm lệ nhuốm chút bi thương vì tang chồng. Ngô bà tử đang đợi sẵn bên ngoài liền tiến lên nói: “Nương tử xin hãy cúi đầu.” “Đa tạ.” Tạ Quan Liên dịu dàng cúi đầu, vẻ ướt át ở khóe mắt càng thêm rõ ràng, gương mặt không son phấn nhưng lại toát lên ba phần diễm sắc mê hoặc. Quả là một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành. Ngô bà tử nhìn thoáng qua gương mặt trăng mịn như tuyết của nàng, rồi cẩn thận đội lên đầu nàng chiếc mạn sa dài một thước, khẽ nói: “Nương tử không cần đa lễ.” Tấm lụa mỏng phủ xuống, quanh người đều bị vây bởi màn sa khiến không ai nhìn rõ mặt nàng, sắc mặt Tạ Quan Liên thoáng chốc trở nên vô cảm. Đây là vật dụng mà Lý phủ chuẩn bị riêng cho những quả phụ trẻ tuổi đến chùa, nhằm tránh để nam nhân nhìn thấy. Đội xong mạn sa, Ngô bà tử hỏi: “Nương tử có muốn ngồi kiệu không?” Tiểu Vụ đứng bên cạnh, mặt không đỏ tim không đập tiếp lời: “Tất nhiên là cần, đêm qua có Phật tử sáng gõ chuông, chiều tụng kinh, nương tử cả đêm chưa được nghỉ ngơi tử tế, hôm nay phu nhân và gia chủ lại tới, vừa rồi nương tử còn quỳ lâu như vậy, giờ đến đi cũng phải có ta dìu, sao có thể không cần kiệu chứ.”

Như để chứng minh lời nàng ấy nói, thân hình Tạ Quan Liên mềm mại tựa như không xương dựa nhẹ vào Tiểu Vụ. Ngô bà tử thấy thế cũng không dám trì hoãn, bởi gia chủ và phu nhân vẫn chưa rời đi, bèn lập tức sai Lý bà tử đứng bên cạnh đi gọi người khiêng kiệu đến. Chẳng mấy chốc, bộ kiệu đã được đưa tới. Tạ Quan Liên nhấc nhẹ chiếc hài thêu hoa văn trân châu lên, dáng vẻ yếu đuối như liễu rủ ngồi tựa lên đó nhắm mắt nghỉ ngơi. Tiểu Vụ nói không sai, hôm qua để có thể nghe được tiếng chuông đầu tiên, nàng đã sớm đợi ở đó, đến chiều tối lại đến tháp La Hán nghe Phật tử thay Không Dư pháp sư giảng giải kinh văn cho tăng nhân. Những ngày qua đều như vậy, mọi người đều nhìn thấy, bằng không vừa rồi đại phu nhân của Lý phủ đã kéo nàng đến đóng nắp quan tài, để nàng đi theo đứa con trai đã mất sớm của bà. Chẳng qua nàng cứ sớm tối như vậy, đứng tựa lan can mà trông, trong mắt người khác là để cầu nguyện cho vong phu mà nàng chưa từng gặp mặt, chỉ có nàng tự biết, thật ra chỉ để thu hút sự chú ý của một người. Trưởng tử bị Thẩm thị vứt bỏ ở chùa Già Nam – Thẩm Thính Tứ, hiện được xưng là Phật tử Ngộ Nhân của chùa Già Nam. Mỗi ngày được nhìn gương mặt tiên phong đạo cốt ấy, cũng coi như một liều thuốc giúp nàng tiêu khiển nơi chốn thiền môn này. Chỉ tiếc, nam nhân như Phật tử này một lòng hướng Phật, nàng đã nhiều lần cố tình đánh rơi khăn tay nhưng lần nào y cũng mắt nhìn thẳng mà bước qua, bóng lưng như trăng thanh gió mát, thanh khiết đến mức bất kỳ ánh nhìn nào rơi xuống người y cũng đều là một sự khinh nhờn. Nàng thậm chí còn nghi ngờ rằng nửa năm nay, có khi y vẫn chưa biết mặt nàng. Vừa rồi Tạ Quan Liên đã quỳ trong điện rất lâu, giờ đây hai bà tử khiêng kiệu không được vững, khiến kiệu hơi lắc lư làm nàng mơ màng buồn ngủ. Nàng ôm lấy cánh tay mình nhắm mắt, chợt nhớ lại một vài chuyện cũ. Nàng vốn là nữ nhi của một gia tộc sa sút, tổ tiên từng có nhiều bậc tài năng kề cận quân vương, đi khắp các quốc gia làm thuyết khách, khiến Tạ thị từng có một thời huy hoàng. Nhưng đến đời phụ thân nàng bước chân vào quan trường lại không được quân chủ trọng dụng, phụ thân chịu đả kích chỉ biết chè chén vui chơi, bấy giờ Tạ thị mới dần dần sa sút, bằng không nàng cũng chẳng bị gả đến Lý thị để xung hỉ. Lý thị chọn nàng xung hỉ, ban đầu là nhìn trúng mệnh cách cứng rắn, hung hiểm của nàng, cưới về để đổi mệnh cho Tam lang quân – Huyết mạch duy nhất của đại phòng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc