Chiếm Hữu Cả Đời

Chương 4: Trách móc

Trước Sau

break

Nghiêu Thần và Tô Từ học cùng một lớp, ngồi cùng một bàn.

Hắn còn là lớp trưởng của lớp và học trưởng của toàn trường.

Với thành tích học tập khủng bố, vẻ ngoài thân thiện hòa đồng, cả trường không ai là không thích hắn.

Từ thầy cô cho đến các bạn học trong lớp đều dành cho hắn một sự khâm phục.

Có thể nói Nghiêu Thần là học sinh có quyền lực nhất trong ngôi trường này.

Nhưng cũng vì đảm nhận những chức vụ quan trọng nên ở trường hắn cũng có công việc.

Khi bọn họ vừa ngồi xuống bàn thì lập tức có một cô gái chạy tới.

"Học trưởng, em đã làm xong kế hoạch cho sự kiện sắp tới, mời anh xem qua."

Cô gái đưa một đôi giấy A4 tới trước mặt hắn.

Tô Từ ngẩng đầu nhìn cô gái đó.

Đây chỉ là một trong số những người thích hắn, Tô Từ đã quá quen thuộc với việc có rất nhiều cô gái muốn tiếp cận hắn mỗi ngày.

Cô còn mong bọn họ có thể thành công.

Nghiêu Thần cầm lấy rồi lạnh nhạt nói: "Được rồi, cậu đi về đi."

Trên mặt cô gái đó lộ ra vẻ luyến tiếc, khi cô ấy nhìn sang Tô Từ thì bắt gặp nụ cười tiếc nuối của cô.

Cô gái lập tức tức giận quay người chạy về lớp.

Nghiêu Thần ngồi xuống ghế, quay sang cười hỏi Tô Từ: "Vẫn còn tâm trạng chọc người ta hửm?"

Tô Từ mím môi, giả bộ lấy sách ra đọc.

Nghiêu Thần giơ tay vuốt ve đỉnh đầu cô, nói: "Anh đi lên văn phòng một chút rồi sẽ quay về."

Tô Từ ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi Nghiêu Thần vừa rời đi, bả vai của cô như sụp đổ xuống trong phút chốc.

Tiết học cũng bắt đầu.

Tô Từ không thể tập trung nổi bởi vì có một bàn tay đang sờ lên đùi của mình.

Bên dưới gầm bàn là một hình ảnh xấu hổ nhưng ở trên mọi người đều nhìn thấy cảnh tượng một vị học trưởng đẹp trai đang chăm chú nghe thầy giảng bài.

Không hề có một ai nhận ra hành vi xấu xa của hắn đang làm với Tô Từ.

Rất nhanh đã tới giờ ra chơi, chuông vừa reo Nghiêu Thần liền nắm tay Tô Từ đứng dậy đi ra ngoài.

Cô không dám ý kiến, ngoan ngoãn đi theo hắn.

Khi nhìn con đường quen thuộc dẫn lên sân thượng mà lòng Tô Từ có chút lạnh lẽo, bước chân trở nên run rẩy.

Khi chuông gieo thông báo giờ ra chơi đã kết thúc vang lên, chàng trai đỡ Tô Từ đứng dậy, nói: "Đi thôi bảo bối."

Mặt Tô Từ ửng hồng, cô cúi đầu mệt mỏi đi theo hắn, dáng đi khập khiễng không bình thường.

Một buổi sáng học tập cuối cùng cũng kết thúc, nhưng Nghiêu Thần còn phải ở lại trường xử lý một số chuyện của câu lạc bộ.

Hắn vuốt tóc Tô Từ và nói: "Tài xế sẽ đưa em về trước, sau khi xong việc anh sẽ tới tìm em."

Tô Từ ngoan ngoãn gật đầu rồi bước lên xe.

Tài xế chở cô về Tô gia thì rời đi.

Tô Từ mệt mỏi đi vào nhà thì gặp Tô phu nhân vừa đi mua sắm về. Bà đang ngồi ở phòng khách xem những món đồ hiệu mà mình vừa mua.

"Từ Từ về rồi à, hôm nay đi học có mệt không con?"

Tô Từ đáp qua loa: "Mệt ạ, con lên phòng nghỉ một chút."

"Ấy khoan đã."

Khi Tô Từ chuẩn bị đi thì Tô phu nhân bỗng dưng kéo cô lại.

"Lại đây ngồi với mẹ, mẹ hỏi con vài chuyện."

Tô Từ ngồi xuống cạnh bà, đợi bà nói.

"Dạo gần đây con với A Thần sao vậy, thằng bé cứ liên tục kiếm con mà sao con cứ ở trong phòng không chịu ra."

Tô Từ mím môi một cái rồi nói: "Không phải anh ấy đã tự lên phòng tìm con sao ạ, vậy thì con có ở trong phòng hay ra ngoài thì có khác gì nhau ư?"

"Ơ kìa, cái con bé này sao lại nói với mẹ như vậy."

Tô phu nhân ngạc nhiên với giọng điệu của Tô Từ.

Cô đã phải chịu đựng sự ấm ức và căng thẳng suốt nửa ngày hôm nay cho nên bây giờ tâm trạng của cô không được tốt.

Khi thấy mẹ trách móc mình vì không nghe lời Nghiêu Thần thì sự ấm ức trong cô càng không thể kiềm chế được.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc