Chiếm Hữu Cả Đời

Chương 3: Trói buộc

Trước Sau

break

Bầu không khí bên trong căn phòng lạnh lẽo đến đáng sợ.

Chắc chắn Nghiêu Thần đang rất giận dữ, cô có thể cảm nhận được bởi vì cô và hắn đã ở cạnh nhau từ khi năm tuổi. Bây giờ cả hai đã qua mười lăm tuổi.

Mười năm ở bên nhau đủ để Tô Từ hiểu rõ con người của hắn.

Nghiêu Thần ra lệnh cho cô: "Đi rửa mặt rồi cùng anh ăn sáng, đến trường."

“Tội lần này của em, anh sẽ xử lý sau.”

Tô Từ nghe xong liền bước xuống khỏi giường, chạy nhanh vào trong nhà vệ sinh, lúc chuẩn bị đóng cửa lại thì Nghiêu Thần lại nói: "Không cần đóng cửa."

Bàn tay Tô Từ khựng lại rồi lập tức rút về.

Cô đi tới bồn rửa tay súc miệng, trong lúc đó Nghiêu Thần đi vào phòng quần áo lấy đồng phục đi học đem vào nhà vệ sinh cho cô.

Tô Từ nhận lấy rồi thay nó trước mặt hắn, từng động tác đều rất trôi chảy giống như đã làm qua rất nhiều lần.

Sau đó cả hai đi xuống lầu ăn sáng.

Từ nhỏ tới lớn, ba mẹ đều muốn cô phải lấy lòng Nghiêu Thần. Nếu họ biết được những chuyện mà hắn đã làm với cô, không chừng đó sẽ là lý do để bọn họ yêu cầu Nghiêu Thần mau chóng cưới cô làm vợ.

Mà Tô Từ lại không muốn cưới hắn.

Tô Từ múc một muỗng súp đưa lên miệng, bàn tay cầm thìa đều run cả lên, khó khăn lắm cô mới ăn xong bữa sáng của mình.

Nghiêu Thần đã ăn xong từ trước, hắn ngồi ở đối diện mở ipad lên kiểm tra cổ phiếu của Nghiêu thị.

Tuy chỉ mới mười lăm tuổi nhưng Nghiêu Thần đã bắt đầu học cách điều hành công ty. Hắn là con trai duy nhất của nhà họ Nghiêu, cho nên tất cả những kỳ vọng đều được đặt trên đôi vai ấy.

Nghiêu Thần cũng chưa bao giờ làm gia đình phải thất vọng, khả năng của hắn được rất nhiều người tán thưởng, cho nên mọi người đều để hắn tự quyết định trong mọi công việc.

Kể cả bạn đời của mình.

Trước kia nhà họ Nghiêu nhìn thấy Tô gia không hề xứng với địa vị của mình nên có ý định hủy hôn. Khi nghe thấy chuyện này từ trên xuống dưới của Tô gia đều sợ hãi, đây là cây cổ thụ duy nhất để họ bám vào, nếu mất nó thì Tô thị coi như sụp đổ.

Nhưng có duy nhất một người là cảm thấy vui mừng nếu chuyện này thật sự xảy ra.

Đó chính là Tô Từ.

Ngày đêm cô đều mong chờ tin hủy hôn ước đến với mình, nhưng vào một đêm nọ, điều cô trông chờ đã không tới mà một chuyện kinh khủng khác đã diễn ra.

"Đến trường thôi."

Nghiêu Thần đứng dậy nói với cô, Tô Từ cầm lấy cặp sách rồi cùng hắn lên xe đi tới trường.

Trên xe, Tô Từ ngồi im, ba lô được để dưới chân.

Tô Từ rũ mắt, đè nén sự sợ hãi trong lòng xuống.

Nghiêu Thần đưa mặt tới hôn nhẹ lên môi cô vài cái.

Những tiếng chụt chụt vang lên trong buồng xe, tài xế hoàn toàn bị hắn xem như không khí.

Nghiêu Thần - hắn, mỗi khi muốn làm gì đều không bao giờ phải xem sắc mặt của ai.

Khi Nghiêu Thần rời khỏi môi cô, bên trong đôi mắt hắn phát ra ánh sáng màu đỏ.

---

Xe dừng lại trước cổng trường quốc tế. Tài xế nhanh chóng mở cửa cho hai người bước xuống.

Nghiêu Thần mang ba lô của mình trên vai, một tay xách ba lô của Tô Từ, một tay nắm chặt bàn tay của cô không rời.

Trường này là trường quốc tế, học phí một năm bằng mấy tòa nhà ở thành phố, Tô gia chắc chắn sẽ không hoang phí tới nổi cho Tô Từ học ở đây, tất cả học phí và phí sinh hoạt của cô đều do nhà họ Nghiêu chi trả.

Thậm chí đến cả quần áo và một hộp băng vệ sinh cũng vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc