Thực đơn cho bữa tối vốn đã được lên từ trước nên không thể thay đổi. Thời Mộ hỏi vậy cũng chỉ là vì phép lịch sự, anh vốn nghĩ cô gái sẽ nói sao cũng được, như vậy là xong một thủ tục khách sáo. Nào ngờ cô lại chẳng hề khách khí, thốt ra ngay lập tức: “Em muốn ăn bánh kem mousse sô-cô-la.”
“Bánh kem mousse sô-cô-la sao?”
Tống Tri Y gật đầu lia lịa.
Chính cô cũng không biết tại sao mình lại muốn ăn món này, vừa nghĩ đến đồ ăn là thứ này liền nảy ra đầu tiên trong tâm trí. Cô thậm chí còn nhớ rõ hương vị đó, nó như được khắc sâu vào trong đại não. Đại não quả là một cơ quan kỳ diệu, cô đến cả bản thân mình là ai cũng chẳng nhớ nổi, vậy mà lại nhớ được việc mình muốn ăn mousse sô-cô-la.
Chắc chắn trước khi mất trí nhớ, cô rất thích ăn món này.
Tống Tri Y cảm thấy vui sướng vì tìm lại được một chút dấu vết của quá khứ, cô hăm hở nhìn về phía Thời Mộ, càng nói càng phấn khởi: “Em không muốn nhiều kem tươi đâu, nhưng phải có thật nhiều sô-cô-la cơ, nếu thêm dâu tây nữa thì càng tốt. Em còn muốn ăn… ừm…” Tên món ăn đã chực trào đến đầu môi, không ngờ đầu óc lại đột ngột chập mạch, thế nào mà lại không tài nào nhớ ra nổi.
Cô dùng tay huơ hoác miêu tả: “Chính là một cái nồi to chừng này này, bên trong có thật nhiều nước, kêu sùng sục sùng sục, sau đó em thả những thứ mình muốn ăn vào, nấu một chút, vớt lên là ăn được luôn.”
Thời Mộ bất lực mỉm cười: “Là món lẩu của Trung Quốc phải không?”
“Lẩu hả? Đúng đúng, chính là lẩu, em muốn ăn lẩu.” Giọng cô trong trẻo, “Phải có cả ruột vịt, chân gà… rồi cả thịt bò, thịt cừu, thịt cá nữa.”
Cô đúng là không hề khách sáo chút nào, vừa đòi mousse sô-cô-la lại vừa muốn ăn lẩu, hoàn toàn không có chút tự giác nào của một kẻ thân vô phân văn, đang phải ăn nhờ ở đậu lại còn đáng thương bị mất trí nhớ.
(Thân vô phân văn (chữ Hán: 身無分文) là một thành ngữ gốc Hán, dùng để mô tả tình cảnh cực kỳ nghèo khó, khánh kiệt, trong người không có lấy một đồng xu dính túi. )
Thời Mộ kiên nhẫn đợi cô líu la líu lo xong một tràng dài, anh khoanh hai tay trước ngực, mỉm cười nhìn cô: “Chú chim nhỏ, ở đây không có bánh kem sô-cô-la, cũng không có lẩu, tóm lại là đều không có.”
Mặc dù nhà bếp của trang viên Herheid có đến năm vị bếp trưởng, lần lượt am hiểu món Pháp, món Ý, món Nhật, món Trung và món Đông Nam Á, lại còn có cả thợ làm bánh ngọt và thợ làm bánh mì chuyên nghiệp, có thể lập tức làm ra tất cả những món cô muốn ăn, nhưng Thời Mộ nghĩ bụng vẫn không nên quá nuông chiều cô.
Nếu cứ muốn ăn gì là có nấy, đến lúc cô tới tổ chức cứu trợ thì phải làm sao? Nơi đó là địa bàn mang tính chất từ thiện, chỉ đảm bảo những nhu cầu ăn no mặc ấm cơ bản, thức ăn được phát theo giờ theo lượng, thực đơn thì cố định với các loại xúc xích, chân giò lợn cùng những ổ bánh mì cứng đến mức có thể dùng làm vũ khí phòng thân. Theo như anh biết, mỗi tuần chỉ có một ngày duy nhất là cung cấp bánh quy và đồ ăn vặt mà thôi.
Cô sẽ cảm thấy vô cùng hụt hẫng. Huống chi cô lại nhõng nhẽo như thế, lại không biết khách sáo, nếu cứ dung túng cho cái tính khí này của cô thì không phải là đang giúp cô, mà là đang hại cô.
“Tại sao cơ?” Tống Tri Y tủi thân bĩu môi, “Em chỉ muốn ăn mấy thứ này thôi mà.”
“Nhà bếp có gì thì ăn nấy, đừng có giở tính trẻ con ra. Cho dù là trẻ con thì cũng không thể muốn ăn gì là được ăn nấy đâu.” Thời Mộ liếc nhìn chiếc kim luồn trên tay cô, “Ngồi im trước đã, tôi rút kim luồn ra cho em.”
Chiếc kim luồn đó đâm đến mức mu bàn tay cô đều sưng lên rồi, anh không đành lòng. Thấy cô hồi phục cũng khá tốt nên hai ngày nay anh đã cho dừng việc truyền dịch.
“Không thèm.”
“Ngoan nào.” Thời Mộ không bận tâm đến điệu bộ làm nũng của cô, anh lấy tăm bông và cồn đỏ lại gần. Những ngón tay có đốt xương rõ ràng của anh trông không giống như là có thể làm những việc tỉ mỉ, nhưng động tác bóc băng dính lại vô cùng nhẹ nhàng, cũng rất chuyên nghiệp.
Lúc rút mũi kim ra, Tống Tri Y không hề hé răng một lời.
“Đứa trẻ ngoan, rất dũng cảm.” Thời Mộ khen ngợi cô, anh cứ ngỡ ít nhất cô cũng phải rên rỉ vài tiếng cơ đấy.
“Vậy em có được ăn bánh kem sô-cô-la không ạ?” Đôi mắt cô gái dập dềnh những vệt sáng vụn vỡ.
“Muốn ăn đến thế sao, cô bé đáng thương. Thèm ăn cũng là một loại ham muốn, mà ham muốn thì cần phải biết kiềm chế.” Thời Mộ bảo cô tự ấn giữ đầu tăm bông.
Tống Tri Y một mặt ngoan ngoãn làm theo, mặt khác lại không vui ra mặt mà nói: “Vậy tại sao lúc nãy anh còn hỏi em muốn ăn gì? Em nói rồi anh lại không cho em ăn, đây chẳng phải là cố ý trêu chọc người ta hay sao.”
Thời Mộ bị cô nói cho cứng họng, bèn nghiêm túc suy ngẫm lại lỗi lầm của mình: “Em nói đúng, quả thực tôi không nên làm như vậy.”
Sự khách sáo giả tạo không có tác dụng đối với cô gái này.
“Nếu em rất thích món ăn đó, tôi sẽ bảo nhân viên của quỹ JH đổi phần bánh quy cung cấp hằng tuần thành mousse sô-cô-la. Nếu tôi nhớ không lầm thì ngày em đến đó vừa vặn có món này.”
Lại là cái quỹ khỉ gió gì đó, Tống Tri Y chẳng thèm bận tâm, cô chỉ lọc ra thông tin mấu chốt: “Ngày nào có ạ? Có phải ngày mai không?”
Thời Mộ khẽ mỉm cười.
Tống Tri Y có chút tủi thân, nhưng cô cũng biết kìm nén sự tủi thân đó lại. Được rồi, ngày mai ăn thì ngày mai ăn, cô không muốn làm cho Thời Mộ cảm thấy mình là một kẻ phiền phức.
Cô sợ Thời Mộ không vui, giống như một đứa trẻ sợ mẹ mình không vui vậy.
.
Bữa tối đã chuẩn bị xong, nữ hầu đến mời Thời Mộ, đồng thời báo cáo rằng thiếu gia Benjamin có việc bận nên đã đi trước, không ở lại dùng bữa tối.
Benjamin lúc nào cũng xuất thần nhập quỷ, giống như một bóng ma phóng đãng đi khắp thế giới, những cô bạn gái từng hẹn hò không dưới vài chục người, toàn bộ đều là những cô nàng châu Á ngọt ngào. Thời Mộ không có hứng thú với người em họ thích trêu hoa ghẹo nguyệt này, anh chỉ hỏi nhà bếp đã chuẩn bị món tráng miệng gì.
---