Quan sát tình hình chấn thương của cô gái thêm vài ngày nữa, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc tự chăm sóc bản thân trong cuộc sống hằng ngày, anh sẽ lập tức bắt tay vào sắp xếp đưa cô đến một tổ chức cứu trợ thuộc tập đoàn, nhờ các nhân viên ở đó quan tâm chăm sóc cô nhiều hơn, đồng thời cho cô một khoản tiền định cư.
“Thật sao ạ? Anh không được lừa em đâu nhé.” Tống Tri Y vừa nghe thấy anh không nổi giận liền vui vẻ cười rộ lên, hoàn toàn không biết rằng người mẹ mới của cô đã quyết định sẽ vứt bỏ cô rồi.
Thời Mộ cảm thấy bất lực trước tính trẻ con của cô, chắc là do việc mất trí nhớ gây ra đây mà. Anh tìm một đôi tất len, vẫy tay bảo Tống Tri Y lại gần để đi vào. Tống Tri Y ngoan ngoãn ngồi trên giường, nhấc một bên chân đặt lên thành giường, tự tay mang tất vào một cách vô cùng nghe lời.
Ánh mắt Thời Mộ rất nhạt, lơ đãng lướt qua đôi bàn chân trắng trẻo trông có vẻ rất mềm mại của cô, rồi nhìn sang món đồ trang trí trên lò sưởi.
Tống Tri Y thoắt cái đã mang xong tất, nhìn thấy Thời Mộ không biết đang nhìn cái gì mà hoàn toàn ngó lơ người khác, cô có chút không vui. Trẻ con luôn không thích bị người lớn ngó lơ, chúng muốn tìm kiếm một sự tồn tại tuyệt đối, thế là cô liền giơ ngón tay ra chọc chọc vào phần eo bụng của anh.
“Thời Mộ.”
Cũng không biết là chọc trúng vào chỗ nào, là đau hay là sao, mà khối cơ bắp đang tỏa nhiệt kia bỗng nhiên siết chặt lại, độ cứng đến mức kinh người.
Tống Tri Y bị phản ứng này làm cho giật mình, đang định rụt tay về thì đã bị một tay Thời Mộ bắt lấy.
Bàn tay kia rất lớn, nắm chặt lấy cổ tay cô, không cho cô bất kỳ cơ hội chạy trốn nào.
“Em đang làm cái gì thế.” Khóe môi Thời Mộ vẫn mỉm cười, nhưng đôi mắt màu xanh lam đậm lại sắc bén nhìn chằm chằm cô.
Bên má trái của cô có một nốt ruồi nhỏ màu nâu, phải nhìn thật kỹ mới có thể phát hiện ra.
Một nốt ruồi rất đáng yêu, sắc màu cực kỳ nhạt.
“... Em... chỉ là gọi anh thôi mà, có làm gì đâu chứ...” Tống Tri Y giống như làm chuyện xấu bị bắt quả tang, giọng nói lộ rõ sự chột dạ. Cô hoàn toàn không có ý xấu, đơn thuần chỉ muốn thu hút sự chú ý của anh mà thôi.
“Chú chim nhỏ, một quý cô thì không nên tùy tiện chạm vào người đàn ông xa lạ, đặc biệt là vị trí từ thắt lưng trở xuống. Sau này em cũng phải nhớ kỹ điều đó.” Giọng nói trầm ấm của Thời Mộ không nghe ra cảm xúc gì, anh cúi người xuống, đặt bàn tay cô lên đầu gối của cô, bảo cô ngồi im cho ngoan.
Anh tiến lại gần, mang theo một luồng khí tức lạnh lẽo, giống như khu rừng ẩm ướt sau cơn mưa, mùi rêu phong và mùi lá thông hòa quyện vào nhau. Mùi hương này rất dễ chịu, cũng mang lại cảm giác rất an toàn, Tống Tri Y có chút thẫn thờ.
Thời Mộ tiếp tục nói một cách thong thả: “Lúc em hôn mê bác sĩ đã làm kiểm tra tổng quát cho em rồi, ngoài việc bị bầm tím phần mềm và chấn động não nhẹ ra thì không có gì đáng ngại, chức năng cơ thể của em khá tốt, hồi phục rất nhanh. Đợi qua hai ngày nữa, tôi sẽ đưa em đến cơ sở cứu trợ thuộc quỹ JH, ở đó có bác sĩ, cũng cung cấp chỗ ăn chỗ ở, tôi sẽ bảo bọn họ quan tâm chăm sóc em. Em nhớ ra bất kỳ thông tin nào đều có thể nói với bọn họ, họ sẽ giúp em tìm lại người nhà.”
Tống Tri Y hít một hơi thật sâu, cố gắng ngửi mùi hương này đậm hơn một chút.
Thời Mộ đã sắp xếp mọi thứ một cách vô cùng chu toàn và thỏa đáng, nghe qua thì rất lịch lãm và hào phóng, nhưng cũng mang một sự lạnh lùng khó tả: “Đã hiểu chưa nào. Em không thể cứ ở lại nơi này mãi được, tôi cũng không thể chăm sóc em mãi được.”
Tống Tri Y bừng tỉnh: “Dạ...?”
Những lời khác cô hoàn toàn không nghe rõ, chỉ bắt được từ khóa mấu chốt, liền thắc mắc hỏi: “Tại sao anh lại không thể chăm sóc em mãi được chứ?”
“Bởi vì chúng ta không quen biết nhau, là người lạ.” Anh cố gắng đơn giản hóa vấn đề một cách tối đa.
“Chúng ta sao có thể là người lạ được chứ? Anh tên là Thời Mộ, em tên là chú chim nhỏ, em chỉ quen biết mỗi anh thôi, sao có thể là không quen biết được? Hơn nữa chính anh đã nhặt được em mà.”
Nói cô ngốc thì cô rất thông minh, nói cô thông minh thì cũng có chút gượng ép. Chỉ có điều cô cứng đầu hơn so với tưởng tượng nhiều, Thời Mộ có chút bất lực mỉm cười, đành phải đổi sang một cách nói uyển chuyển hơn và dễ tiếp nhận hơn để giải thích cho cô hiểu tình trạng hiện tại.
Đúng lúc này, trong không khí bỗng vang lên một tiếng rột rột rất lớn.
Tống Tri Y lập tức ôm lấy bụng mình, giống như có một con chuột túi nhỏ sắp sửa lao từ bên trong ra ngoài vậy. Cô ngại ngùng cắn cắn môi, nhìn Thời Mộ, bày tỏ nhu cầu của mình: “Em đói rồi.”
“………”
“Thời Mộ, em muốn ăn cơm.”
“………….”
Được lắm, đầu Thời Mộ có chút đau nhức âm ỉ, nhưng lại không đến mức tức giận. Chuyện nhỏ nhặt này, một chú chim nhỏ không tập trung mà thôi, hoàn toàn không tính là chuyện gì to tát.
Xem ra anh có khổ khẩu bà tâm nói nhiều hơn nữa thì cô cũng chưa chắc đã lọt tai được chữ nào. Đây chính là một chú chim nhỏ dính người, vừa mới chạm vào một cái liền vỗ cánh quấn quýt lấy không buông.
(Khổ khẩu bà tâm" (chữ Hán: 苦口婆心) là một thành ngữ mang nghĩa chỉ thái độ khẩn thiết, chân thành, hết lời khuyên nhủ, khuyên bảo người khác với một tấm lòng từ bi, thương mến như tấm lòng của người bà.)
Quấn người cũng không sao, đến lúc đó cô sẽ tự hiểu ra thôi. Anh có rất nhiều việc phải làm, không thể lãng phí quá nhiều thời gian trên người cô được.
Thời Mộ liếc nhìn đồng hồ đeo tay, sáu giờ rưỡi, cũng đã đến giờ ăn tối rồi.
Làm tròn bổn phận của chủ nhà, mấy ngày này đúng là phải cho cô ăn uống no nê mới được.
Anh nở một nụ cười ôn hòa, cơ bụng vừa bị cô chọc vào đến tận lúc này vẫn còn lưu lại cảm giác. Anh không bận tâm đến những điều đó, giữ vững phong độ nhất quán từ trước đến nay: “Được rồi, chú chim nhỏ đói bụng, em muốn ăn chút gì nào?”
Lời của tác giả:
Thời Mộ giảng đạo lý: Tôi không thể chăm sóc em mãi được, hiểu chưa hả?
Cục cưng: Em muốn ăn cơm, mẹ Thời Mộ ơi.
Thời Mộ: ...
/
Giải thích về hội chứng chim non (hiệu ứng dấu ấn) có nguồn gốc từ mạng internet, đã được gia công lại về mặt ngôn từ một chút.