Trình Tuyết Ý vén chăn xuống giường, đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra nhìn sắc trời bên ngoài.
Hoàng hôn buông xuống, trời sắp tối rồi.
Đối với nàng bóng tối thân thiết hơn. Nửa đời trước của nàng luôn sống trong bóng tối, bóng tối và gió rét gào thét là những thứ nàng quen thuộc, còn ánh trăng tuyệt đẹp và đêm ấm áp của Càn Thiên Tông là thứ mà nàng vẫn chưa thể quen được sau năm năm.
Lần đầu tiên nhìn thấy những thứ này, nàng đã nghĩ, muốn mẫu thân và Phù Quang cũng có thể cảm nhận được ánh sáng, sự ấm áp và tự do giống như mình.
Cho dù khó khăn đến đâu cũng phải cố gắng thử xem.
Nàng là tất cả hy vọng của bọn họ.
Thẩm Nam Âm đã phá hủy thành công sắp đạt được của nàng.
Không thể tha thứ.
Năm năm cẩn thận của nàng chỉ đổi lại sự phụ bạc, xem ra nhẫn nhục chịu đựng cũng vô dụng.
Quá sợ hãi để lộ sơ hở, gánh nặng trên vai quá lớn, thậm chí năm năm qua nàng không có chút tiến triển nào, có thể thấy đôi khi không thể quá cầu toàn.
Tìm kiếm sự đột phá một cách thích hợp, liều lĩnh một phen, có lẽ ngược lại sẽ có bước ngoặt.
Nói đi nói lại cũng chỉ là do không cam lòng, thật sự nuốt không trôi cục tức này mới tìm lý do để thuyết phục bản thân có thể làm điều gì đó.
Hai mắt Trình Tuyết Ý đỏ ngầu, tròng mắt tràn ngập ma khí.
Nếu đã bị Thẩm Nam Âm coi là kẻ điên, vậy thì nên làm những chuyện mà kẻ điên nên làm, trả lại cho hắn một chút mới đúng.
Hắn muốn gặp người khác vào ban đêm?
Muốn cứ thế mà chấm dứt với nàng?
Nàng càng không để hắn toại nguyện.
…
Chiều tà buông xuống, Thẩm Nam Âm ngồi xếp bằng ở Võ Đạo Trường, vung tay áo rót một chén trà cho Phó Tinh Hoa.
Phó Tinh Hoa cảm tạ hắn rồi nhìn xung quanh, nhỏ giọng hỏi: "Sư huynh đã sắp xếp xong hết rồi chứ?"
Thẩm Nam Âm mỉm cười nhạt không nói gì, nhưng lại khiến Phó Tinh Hoa hoàn toàn yên tâm.
Một người khác đi vào, vừa mở miệng đã nói: "Đại sư huynh, ta ghét nhất là cái vẻ mặt luôn tự tin của ngươi."
Người đến mặc đạo bào màu xanh xám, vẻ mặt uể oải, không ngồi xuống mà khoanh tay dựa vào một bên: "Ồn ào mấy ngày nay, nếu vẫn không thể bắt hết yêu quái chạy ra khỏi Trấn Yêu Tháp, sửa chữa trận pháp trong tháp, thì sư tôn cũng nên biết ngươi không phải vạn năng, đã đến lúc nên thử tin tưởng người khác một chút."
Còn người khác đó là ai, hắn đứng ở đây nói những lời này, ý tứ rất rõ ràng.
Phó Tinh Hoa mỉm cười, lễ phép gật đầu với người vừa đến: "Quảng Văn đạo quân."
"Thánh nữ không cần khách sáo, cứ gọi ta là Bất Nhiễm." Ngọc Bất Nhiễm rất khách khí với Phó Tinh Hoa, nhưng lại lạnh lùng với sư huynh của mình, thiếu kiên nhẫn hỏi: "Còn phải đợi bao lâu nữa?"
Thẩm Nam Âm không đối đầu trực tiếp với hắn, hắn nói gì cũng không để tâm khiến Ngọc Bất Nhiễm mỗi lần đều như đánh vào bông.
Hắn đến như gió mưa, lại đi như bụi trần khiến Ngọc Bất Nhiễm trở nên xấu xí ti tiện.
"Sắp rồi."
Thẩm Nam Âm nhìn ánh trăng một lúc, đột nhiên thân ảnh lóe lên, chỉ trong chốc lát, người vừa rồi còn đang ngồi uống trà đã biến mất không thấy tăm hơi.
Ngọc Bất Nhiễm lập tức đứng thẳng dậy: "Xem ra thật sự sắp rồi."
Hắn định đuổi theo nhưng bị Phó Tinh Hoa gọi lại: "Quảng Văn đạo quân, theo lời sư huynh, cứ bảo vệ mắt trận của ngươi là được."
Trấn Yêu Tháp là do tổ tiên Càn Thiên Tông xây dựng ba nghìn năm trước, giam giữ vô số đại yêu, trận pháp phức tạp cao thâm, sau khi bị phá hủy muốn sửa chữa cần phải tập hợp toàn bộ lực lượng của Càn Thiên Tông.
Càn Thiên Tông là tông môn đứng đầu Tu Tiên giới, mạnh mẽ đến mức khiến Yêu giới phải cúi đầu thần phục, nhốt yêu ma vào Phệ Tâm Cốc, thiên hạ thái bình đều nhờ vào bọn họ.
Cần phải sử dụng lực lượng như vậy mới có thể sửa chữa trận pháp, thậm chí còn cần Thánh tử Thánh nữ của Vô Dục Thiên Cung hỗ trợ, có thể thấy được nguy cơ của Trấn Yêu Tháp không hề tầm thường.
Mà trung tâm mắt trận đêm nay chính là Tông chủ Càn Thiên Tông Tĩnh Từ Pháp Tông, hắn chính là sư tôn của Thẩm Nam Âm và Ngọc Bất Nhiễm, là Độ Kiếp đại năng duy nhất hiện nay, chỉ có hắn mới có thể khống chế vị trí này.
Vị trí của Ngọc Bất Nhiễm và Phó Tinh Hoa là một mắt trận quan trọng khác.
Phó Tiêu Nhiên, ca ca của Phó Tinh Hoa cùng với các trưởng lão khác phụ trách mắt trận thứ ba.