Nàng nắm chặt dây cương con ngựa màu đỏ mận, cảm thấy mình không cần phải mở miệng từ chối, Phó Tiêu Nhiên rõ ràng không muốn nàng lên phi thuyền, hắn nhất định sẽ trực tiếp phản đối.
Không ngờ hắn lại nói: "Còn ngây ra đó làm gì? Phi thuyền khởi động một ngày tốn bao nhiêu linh thạch không cần ta phải nói nhiều chứ? Đừng lãng phí thời gian và linh thạch của mọi người."
"..."
Đây là kết luận của ngươi sau một hồi do dự?
Trình Tuyết Ý thẳng thắn nói: "Thánh Tử nói đùa rồi, cho dù có lãng phí thời gian và linh thạch cũng không liên quan đến ta, là Thánh Nữ mời ta lên, không phải ta cứ nhất quyết muốn lên, ta suy nghĩ xem có nên đồng ý hay không, chuyện này rất bình thường mà?"
Phó Tinh Hoa nghe vậy, đầu tiên là sững sờ, sau đó bật cười nhìn về phía ca ca với vẻ chế giễu.
Nàng vẫn luôn biết ca ca tính tình không tốt, lạnh lùng, nói chuyện không thú vị.
Nhưng vì thân phận của hắn nên mọi người đều nhẫn nhịn hắn.
Trình Tuyết Ý chính là người đầu tiên trực tiếp đáp trả hắn như vậy.
Một đệ tử ngoại môn như nàng lại cam đảm như vậy, thật sự bội phục.
Bản thân Phó Tiêu Nhiên cũng rất ngạc nhiên, hắn ngây người ra, đang định nói gì đó thì Thẩm Nam Âm đã chắn tầm mắt hắn.
"Nếu không muốn lên thì đừng lên." Thẩm Nam Âm nói với Trình Tuyết Ý: “Đường đến Thủy Vân Gian có Thủy Yêu nổi loạn, gây ra lũ lụt, Ngọc Kinh Thần Tông đang xử lý, tạm thời không thể qua lại, nếu muội không vội thì có thể đi đường vòng."
Thủy Yêu nổi loạn?
Sao lại xui xẻo thế chứ?
Nếu nàng thật sự chỉ ra ngoài làm nhiệm vụ, đi đường vòng thì cứ đi đường vòng, thời gian cũng không gấp gáp lắm, nhưng nàng còn muốn đến Quỷ Thị.
Trình Tuyết Ý cảm nhận ma khí trong người dường như đã ổn định hơn chút, đi nhờ một đoạn đườn qua chỗ Thủy Yêu tác quái thì xuống, chắc là không có vấn đề gì.
Quyết định xong, Trình Tuyết Ý vỗ đầu con ngựa màu đỏ mận, huýt sáo một tiếng, nó liền tự chạy đi.
Trình Tuyết Ý nhẹ nhàng nhảy lên phi thuyền, nhưng vì phi thuyền quá cao, phần lớn lực lượng của nàng bị phong ấn nên độ cao khi nhảy lên không đủ, suýt nữa thì không lên được.
Thẩm Nam Âm đứng ở đầu thuyền đã kịp thời đưa tay ra đỡ lấy nàng, giúp nàng mượn lực nhảy lên đứng vững.
"Đa tạ..."
Lời cảm tạ vừa ra khỏi miệng đã thấy Thẩm Nam Âm đột nhiên buông tay nàng ra, lui về phía sau một khoảng cách khá xa.
Âm thanh du dương của chuông bạc vẫn chưa dứt, Trình Tuyết Ý thản nhiên đưa tay đè lại, tiếng chuông dừng, Thẩm Nam Âm trông có vẻ bình thường hơn rất nhiều.
Ý nghĩ này có hơi kỳ quặc, nhưng dáng vẻ hắn bị tiếng chuông dọa sợ lại thật đáng yêu.
Trình Tuyết Ý lặng lẽ liếc qua hàng mi dài đang rung nhẹ của Thẩm Nam Âm, lễ phép hành lễ với Phó Tinh Hoa để tỏ lòng cảm tạ.
"Đa tạ Thánh Nữ đã có lòng tốt, vậy ta xin phép làm phiền một đoạn đường."
Phó Tinh Hoa vừa hoàn hồn, liếc thấy tay Thẩm Nam Âm đã giấu vào trong tay áo, ôn nhu cười nói: "Phi thuyền lớn còn rất nhiều phòng trống, ngồi thêm vài người thì linh thạch mới không uổng phí."
Trình Tuyết Ý còn chưa kịp trả lời, kiếm quang đột nhiên lóe lên.
Nàng hoa mắt, nhìn thấy Phó Tiêu Nhiên ôm Đồng Tâm kiếm đi ngang qua trước mặt nàng, hướng về phía phòng khách.
"A Vụ, đi tìm một gian phòng khách cho sư muội." Phó Tinh Hoa cũng lập tức sắp xếp phòng cho Trình Tuyết Ý.
"Ta không cần." Tuyết Ý nói: “Qua đoạn đường bị lũ lụt ta sẽ xuống, không làm phiền Thánh Nữ và sư tỷ."
So với Phó Tinh Hoa, thái độ của A Vụ lạnh nhạt hơn rất nhiều.
Nàng ta đương nhiên nhận ra trang phục của đệ tử ngoại môn Càn Thiên Tông, Thẩm Nam Âm đi cùng bọn họ thì thôi, sao ngay cả một đệ tử ngoại môn cũng lên đây?
Thánh Nữ đúng là quá tốt tính, ai cũng mời, lỡ như đối phương có ý đồ xấu thì sao?
A Vụ cảnh giác kéo Phó Tinh Hoa đi ra xa, Phó Tinh Hoa bất đắc dĩ cười xin lỗi với Trình Tuyết Ý rồi đi trấn an A Vụ trước.
Thánh Tử và Thánh Nữ đều đã đi rồi, người của Vô Dục Thiên Cung cũng dần tản ra, trên đầu thuyền chỉ còn lại Trình Tuyết Ý và Thẩm Nam Âm.
Thẩm Nam Âm nhìn thẻ bài nhiệm vụ bên hông nàng, tuy rằng không nói gì, nhưng chắc chắn hắn cũng không tán thành việc nàng vượt cấp khiêu chiến.