Chết Nhầm Người Rồi!

Chương 22: Đường xá xa xôi, thân thể là quan trọng nhất.

Trước Sau

break

Cách đây không lâu Thẩm Nam Âm đã chữa trị cho nàng, đồng thời hứa sẽ giúp nàng thanh tẩy tạp linh căn, đến lúc đó linh căn có biến đổi, tu vi tăng tiến, tất cả đều có thể đổ lên đầu hắn, lý do này hoàn toàn thuyết phục.

Nghe nói bảo vật được đấu giá chính trong phiên chợ Quỷ Thị năm nay là Tu Nguyệt Thảo, thứ này vừa hay là thứ nàng cần, nếu Thẩm Nam Âm đã hào phóng nhắc đến tài khoản Quỷ Thị của mình, vậy thì nàng sẽ không khách sáo với hắn.

Dùng tiền của hắn mua một số pháp bảo khác, sau đó bán đi đổi lấy linh thạch dùng để mua Tu Nguyệt Thảo là được.

Trình Tuyết Ý tính toán trong lòng đâu vào đấy, sau khi xuống giường liền từ biệt A Thanh, thu dọn hành lý chuẩn bị xuống núi.

Một hồi trống trận vang lên khiến nàng chú ý, từ chân núi nàng ngẩng đầu nhìn lên trời, nhìn thấy chiến thuyền khổng lồ lướt ngang bầu trời, rất nhiều đệ tử nội môn ở phía chân trời hoặc cưỡi mây hoặc ngự kiếm, tiễn người trên chiến thuyền.

Trình Tuyết Ý nhận ra chiến thuyền đó, là chiến thuyền của Thánh tử Thánh nữ Vô Dục Thiên Cung.

Phó Tinh Hoa và Phó Tiêu Nhiên đã giải quyết xong việc ở Trấn Yêu Tháp, chuẩn bị trở về tông môn.

Điều bất ngờ là, Trình Tuyết Ý tinh mắt nhìn thấy một người không nên xuất hiện trên chiến thuyền.

Thẩm Nam Âm một mình đứng ở mũi thuyền, gió thổi tung làn áo trắng của hắn, mơ hồ như đang chìm trong giấc mộng.

Mặc dù khoảng cách rất xa nhưng hắn vẫn nhạy bén phát hiện ra, và nhìn chính xác về phía Trình Tuyết Ý.

Hai người cách xa vạn dặm nhìn nhau trong giây lát, Trình Tuyết Ý xoay người bỏ đi.

Nàng vừa đi được một đoạn, chiến thuyền vốn nên bay qua cổng núi thẳng đến Vô Dục Thiên Cung lại từ từ dừng ngay phía trên nàng.

Thẩm Nam Âm từ trên mũi thuyền nhìn xuống, ánh mắt của hắn không khiến nàng cảm thấy bị coi thường.

Hắn vẫn ôn hòa không hề tự cho mình là cao cao tại thượng, sắc mặt thậm chí còn có chút tái nhợt giống nàng.

Hắn không nói gì, mà là Phó Tinh Hoa đứng cách đó không xa cười tủm tỉm vươn tay về phía Trình Tuyết Ý.

"Sư muội muốn đến Thủy Vân Gian sao? Vừa hay cùng đường, đi cùng chúng ta luôn nhé."

Trình Tuyết Ý muốn rời khỏi tông môn, ra khỏi cổng núi, lệnh bài nhiệm vụ được đeo bên hông để các đệ tử canh gác và hộ sơn đại trận cho qua.

Lúc đi, Phó Tinh Hoa thấy nàng quen mặt, nhớ lại nàng dường như có chút quan hệ với đại sư huynh, lại chú ý đến bài treo bên hông nàng liền gọi chiến thuyền đến gần dừng lại, định đưa nàng một đoạn đường.

Đối phương có ý tốt, nhưng Trình Tuyết Ý lại không muốn lên thuyền.

Tình trạng hiện tại của nàng rất bất ổn, trên chiến thuyền này không chỉ có Thánh tử Thánh nữ của Vô Dục Thiên Cung, mà quan trọng nhất là có Thẩm Nam Âm, nếu bị phát hiện manh mối thì sẽ tiêu đời.

Nàng lẽ ra phải từ chối, nhưng lời nói đến bên miệng, Thẩm Nam Âm lại khàn giọng nói: "Lên đi."

"Đường xa núi cao, giữ gìn thân thể quan trọng."

Vài chữ ngắn ngủi của Thẩm Nam Âm khiến sắc mặt mọi người trên phi thuyền trở nên vi diệu.

Bọn họ đồng loạt nhìn về phía nữ đệ tử ngoại môn Càn Thiên Tông mặc áo xám đang dắt theo một con ngựa nhỏ màu đỏ sẫm, tóc bện hai bím, phong trần mệt mỏi lại có phần tiều tụy, ánh mắt mang theo dò xét.

Chân Võ Đạo Quân rốt cuộc là người phương nào?

Hắn quả thật ôn hòa gần gũi, không hề có chút kiêu ngạo, việc gì cầu đến hắn đều sẽ nhận được hồi đáp hữu hiệu.

Thân phận cao quý, nhưng cũng không kiêu ngạo, không khinh thường bất kỳ ai.

Nhưng hắn cũng sẽ không vô cớ nói ra những lời dễ khiến người ta hiểu lầm về mối quan hệ không bình thường giữa hai người.

"Giữ gìn thân thể quan trọng", giọng nói quen thuộc ấy, bằng phẳng không hề che giấu sự quan tâm khiến người ta vừa nghi ngờ vừa suy đoán lung tung.

Ngay cả Phó Tiêu Nhiên vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần cũng vì thế mà mở mắt ra quan sát, ánh mắt như có thực chất dừng lại trên người Trình Tuyết Ý khiến nàng cảm thấy rất không thoải mái.

Cho dù Thẩm Nam Âm có thật sự để ý ai cũng sẽ không khiến người ta khó chịu như vậy.

Hắn ôn hòa tiết chế, nhưng Phó Tiêu Nhiên thì không.

Ánh mắt hắn trực tiếp, vô cùng sắc bén, Trình Tuyết Ý gần như không thể kìm nén được ý chí chiến đấu trong huyết mạch.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc