Trần Úc ngồi bật dậy trên giường, anh đọc đi đọc lại bốn chữ đó như thể đang nghiên cứu một đề thi hóc búa.
Một tiếng cười lạnh bật ra từ lồng ngực, anh rũ mắt, đặt điện thoại xuống rồi nghiêng mặt nhìn đăm đăm vào màn đêm ngoài cửa sổ, giống như muốn tìm thấy trong khoảng không đen kịt ấy một cục tẩy có thể xóa sạch quá khứ.
Nếu thật sự tìm thấy, anh nhất định sẽ xóa đi câu nói này của cô đầu tiên.
Luồng nước biển lạnh lẽo bị đè nén nơi đáy lòng bỗng chốc dâng trào, nhấn chìm mọi lý trí. Trần Úc hất chăn ra, bật đèn đầu giường, tìm đôi dép lê rồi lục tìm quần áo trong tủ. Cho đến khi cởi đến chiếc cúc áo ngủ cuối cùng, để luồng không khí lạnh tràn vào lồng ngực, anh mới chợt nhớ ra mình không có xe.
Anh không cách nào lập tức chạy đến để đối chất với cô.
Mùi hương trầm cô tặng còn vương lại trong không gian, lúc này tựa như một liều thuốc mê đầy ám ảnh.
Ngồi tĩnh lặng hồi lâu, cơ thể cảm thấy lạnh buốt, luồng gió ấm từ điều hòa thổi qua cũng không làm anh thấy khá hơn. Trần Úc nằm lại vào trong chăn, thầm nhủ mình phải bình tĩnh lại.
Những khoảnh khắc mất kiểm soát của anh không nhiều, và trước đây, lần nào cũng đều nhận về những "quả báo" ở mức độ khác nhau.
Đôi mày anh dần giãn ra, đôi mắt cũng không còn cảm thấy mệt mỏi nữa. Khoảnh khắc nhắm mắt lại, anh nghĩ, may mà mình không trả lời tin nhắn đó, cũng may mà mình không có xe.
Cứ xem như đây là gian kế của cô đi, tối nay sẽ dễ trôi qua hơn một chút.
Anh không trúng kế, thật tốt.
*
Lý Lạc Vận ngâm mặt trong nước đá mười mấy giây để chắc chắn rằng gương mặt vừa uống rượu vừa thức đêm của mình không sưng vù như đầu heo. Cô lau sạch nước, vào bếp tự làm bữa sáng cho mình.
Cô thích nhất là trứng ốp la, lớp lòng trắng trên mặt chảo láng dầu mỡ kêu xèo xèo, giống hệt như tiếng con tim đang bồn chồn lúc này.
Rắc một chút tiêu trắng và nước xốt dầu giấm, khi trứng định hình thì kẹp vào chiếc bánh muffin đã làm nóng, thêm một lát phô mai cùng hai lát thịt xông khói, ăn kèm với ngũ cốc vừa xay bằng máy, thế là có một bữa sáng lành mạnh hoàn hảo.
Sáng nay cô cần giúp Liễu Vi dịch một tài liệu khẩn. Mười giờ đúng, chuông báo thức vang lên, cô mở máy tính bắt đầu làm việc. Liễu Vi vừa mở rộng mảng kinh doanh, mấy đơn hàng gần đây đều là tư vấn mua nhà định cư ở mấy nước nhỏ tại Châu Âu, hoa hồng không bao nhiêu mà lại tốn công tốn sức. Cuối năm ai cũng đang chạy chỉ tiêu, cô hiểu áp lực của Liễu Vi.
Viết được một nửa thì phát hiện hồ sơ khách hàng có vấn đề, cô gọi điện cho Liễu Vi để đối chiếu lại chứng minh tài sản do ngân hàng cấp. Quả thật có sai sót, công việc dịch thuật tạm dừng, Liễu Vi bảo cô chuẩn bị một chút, chiều nay đi cùng cô ấy đi gặp một người.
Nếu là một buổi tiệc xã giao kiểu làm "bình hoa" thì cô thật chẳng có gì để chuẩn bị. Cô tắt máy tính, ôm iPad cuộn mình trên sofa, đang định gọi video tán gẫu với Hứa Trúc Oánh thì Triệu Thanh Thanh gửi tới hơn mười cái video Trần Úc hát tối qua.
Việc Trần Úc không trả lời tin nhắn nằm trong dự liệu của cô, bản thân cô vốn cũng chẳng quan trọng việc anh có hồi âm hay không. Con người anh, muốn cãi nhau cô cũng không cãi nổi, còn tranh luận thì miệng lưỡi anh sắc bén hơn, đến cả so bì sức lực thì anh ta cũng lắm chiêu trò hơn.
Cho nên, cứ từ từ thôi. Cô không vội.
Lý Lạc Vận đăng nhập WeChat trên iPad, bấm vào từng video để thưởng thức. Quả nhiên đều do đồng nghiệp ngồi dưới khán đài quay, có người ngồi quá gần sân khấu nên góc quay gần như là "góc chết", cũng may gương mặt Trần Úc không một chút thịt thừa, nếu không thì trông chẳng khác gì mấy gã đàn ông trung niên mặt bóng dầu hát nhạc truyền cảm hứng trong tiệc tất niên công ty.
Anh bị ép lên sân khấu sao? Thái độ nghiêm túc nhưng giọng hát chỉ ở mức bình bình. Đặc biệt là dưới sự dẫn dắt bởi chất giọng đầy trải nghiệm của nữ đồng nghiệp biểu diễn cùng, cách nhả chữ của anh chỉ có thể gói gọn trong hai chữ "chân thành".
Đúng là không nên đặt kỳ vọng quá lớn vào "Hắc Vô Thường". Nếu anh mà giỏi ca hát thì sao cô lại không biết được.
Thế nhưng khi anh mặc vest trông thật sự rất khác biệt. Khác hẳn với những nhân viên kinh doanh mồm mép ở công ty cô, khác với những tinh anh tóc tai chải chuốt bóng mượt trong tòa nhà, cũng không giống những "giá treo quần áo" đầy khí chất trong phim Hàn.
Anh rạng rỡ, đoan chính, phóng khoáng; phong thái dưới ánh đèn sân khấu chẳng khác gì khuôn mẫu "học sinh ngoan" từ nhỏ đến lớn của anh, chỉ có ánh mắt là thêm vài phần điềm tĩnh và tự tin.
Anh mang một vẻ tuấn tú đầy chính khí.
Anh dường như không giống với bất kỳ người đàn ông nào khác.
Lý Lạc Vận lại nghĩ, bản thân mình cũng chẳng giống những cô gái khác. Người với người đều khác nhau, anh cũng chẳng có gì đặc biệt.
*
Lão Trần, một "đại gia mới nổi", đã đặt trước một tuần tại nhà hàng đạt chuẩn Kim Cương Đen 1 sao. Trần Úc bước vào, thấy lão Trần mặc sơ mi thắt cà vạt, bụng hơi nhô ra một chút, trông có vẻ trẻ hơn so với nửa năm trước.
Cô bạn gái trẻ của ông, người mà Trần Úc không thể gọi ra một chữ "dì" này, đang ngồi duyên dáng bên cạnh ông. Cô ấy mặc bộ đồ dạ màu sáng, trên lưng ghế treo một chiếc túi Chanel dây xích màu đen, trước mặt còn đặt một hộp quà nhỏ hình vuông.
"Chào cô." Trần Úc lịch sự gật đầu chào hỏi.
"Con trai anh đấy, tên thì em biết rồi. Thế nào? Đẹp trai chứ. Anh nói cho em biết, hồi trẻ anh cũng trông y như nó..."
"Chào cháu, Trần Úc. Cô cũng họ Trần, Trần Dương, Dương trong 'cây dương'." Trần Dương nói xong liền đẩy hộp quà trên bàn đến trước mặt Trần Úc: "Bố cháu nói cháu khá thích đồng hồ, cô có chọn một chiếc cho cháu, không biết có hợp gu của cháu không."
Thực tế Trần Úc cũng không quá thích đồng hồ, chỉ là tiềm thức cảm thấy đàn ông đến một độ tuổi nhất định, khi đã có khả năng kinh tế thì nên đeo một món phụ kiện ra hồn để trông chững chạc và điềm đạm hơn.
Anh mở nắp hộp, bên trong là một chiếc IWC thuộc dòng Ingenieur [1] , mặt số màu xanh thẫm, kiểu dáng thiên về phong cách thường ngày, khá thoải mái.
[1] Dòng IWC Ingenieur (ra mắt năm 1955) là biểu tượng đồng hồ thể thao sang trọng, kỹ thuật cao, nổi tiếng với khả năng chống từ tính vượt trội, thiết kế mạnh và bộ vỏ tích hợp. Đây là dòng đồng hồ được thiết kế dành cho các kỹ sư và nhà khoa học.
"Món quà này quá giá trị rồi ạ." Anh lịch sự từ chối.
"Cứ nhận lấy đi." Trần Dương mỉm cười với anh.
Phục vụ bắt đầu lên món khai vị, lão Trần dùng khăn nóng lau ngón tay một cách bài bản, vừa lau vừa nói với Trần Úc: "Bố có nhờ bạn bè nghe ngóng tình hình rồi, việc con có thể ở lại đơn vị hiện tại hay không, cuối cùng vẫn phải xem "bến đỗ"của Cốc Khang Nhân là ở đâu."
Trần Úc: "Chuyện công việc của con bố đừng lo lắng quá, con không nhất thiết phải ở lại Thượng Hải."
"Ở chứ, nhất định phải ở lại. Ở thành phố lớn con mới dễ lập thân, lập gia đình. Dì út con gọi điện cho bố, giục bố mua nhà cho con kìa. Con có thuộc diện thu hút nhân tài để nhập hộ khẩu được không?"
"Không được, con không đủ điều kiện."
"Không đủ chỗ nào?"
Trần Úc khẽ nhíu mày.
Trần Dương thấy vậy liền vỗ nhẹ vào tay lão Trần: "Khó khăn lắm mới gặp nhau một lần, đừng bàn chuyện công việc nữa. Trần Úc phát triển tốt như vậy chứng tỏ bản thân cậu ấy có năng lực."
"Nó chỉ được cái giỏi học, giỏi thi thôi, còn những cái khác thì vẫn phải rèn luyện thêm."
"Vâng, con sẽ học tập bố, được chưa ạ." Trần Úc nâng ly rượu chạm vào ly của lão Trần, rồi lấy nước thay rượu kính Trần Dương một ly để cảm ơn món quà của cô ấy.
Lão Trần nếm một miếng nấm tùng nhung [2] thấy ngon, gắp cho Trần Dương một miếng rồi hỏi Trần Úc: "Lãnh đạo của con giới thiệu đối tượng cho con à?"
[2] Nấm tùng nhung (tên khoa học: Tricholoma matsutake) là một loài nấm phổ biến trong những cánh rừng thông quanh năm có độ ẩm cao do mây mù, hay mưa, tuyết. Địa thế thường là trên núi cao 2500 mét trở lên.
"Vâng."
"Ưng không?"
Trần Úc lắc đầu.
"Trông không xinh à?" Lão Trần hỏi.
Trần Úc lộ ra vẻ mặt không biết phải nói gì.
Lão Trần nói tiếp: "Mấy hôm trước bố có nhờ bác sĩ Giang mang phim chụp của ông nội con cho chuyên gia xem. Có tán gẫu với bà ấy vài câu, nghe ý bà ấy là thầy Lý muốn vun vén con với 'Tiểu Lý Tử '?"
"Cô ấy tên là Lý Lạc Vận." Trần Úc đính chính cách dùng từ của ông. Trong lòng anh bỗng thấy phiền muộn, sao bố mình lại đi làm phiền sư mẫu rồi.
"Hồi nhỏ nó chẳng khác gì quả mận [3] ấy, chỉ biết làm khổ con thôi. Theo bố thấy thì con bé đó không ổn, từ nhỏ nó đã coi con như trâu như ngựa mà sai bảo, sau này kết hôn thì còn ra cái thể thống gì nữa." Lão Trần nói xong lại quay sang giải thích với Trần Dương, bảo rằng thầy giáo cấp ba của Trần Úc đối xử với anh rất tốt, thầy có cô con gái lớn lên cùng Trần Úc, đối xử với anh chẳng ra sao nhưng giờ lại muốn bên anh.
[3] Mận - Lý tử
"Mối quan hệ giữa con và Lý Lạc Vận không như bố nghĩ đâu." Trần Úc nhíu mày.
"Con có ý với nó sao? Chỉ vì nó xinh đẹp thôi à?"
Đến cả Trần Dương cũng không nghe nổi nữa, nói: "Sao anh cứ dùng ngoại hình để đánh giá một người thế, Trần Úc có chủ kiến riêng của mình, chuyện tình cảm cứ để cậu ấy tự quyết định."
"Anh làm sao mà quản nổi nó, anh chỉ có thể cam kết là nhà tân hôn anh mua, sính lễ anh lo đủ. Nhưng tốt nhất đừng là 'Tiểu Lý Tử'..."
"Bố uống canh đi." Trần Úc đứng dậy lấy bát của lão Trần, múc cho ông một bát đầy canh vịt hầm ý dĩ bí đao.
*
Lý Lạc Vận chạy đến điểm hẹn với Liễu Vi, thấy Tiền Phi đang ngồi trong phòng trà thì hơi hoảng hốt. Đây là kiểu tiệc gì thế này? Tiệc ngửa bài lôi kéo cô xuống nước sao?
"Chào Tiền Tổng." Cô đứng ngoài cửa gỗ, hơi cúi người chào.
"Vào đi." Liễu Vi đứng dậy đón cô, hỏi cô uống trà gì.
Lý Lạc Vận gọi một ấm trà sữa hoa hồng, Tiền Phi lại lịch sự bảo cô gọi thêm vài món điểm tâm. Trên thực đơn có mấy loại bánh cô đều thấy hứng thú, thế là cô gọi ba món theo sở thích của mình.
Cô chẳng muốn bạc đãi bản thân khi kỳ nghỉ vẫn phải ra ngoài xã giao thế này.
"Lạc Vận, Tiền Tổng không phải người ngoài đâu." Liễu Vi tự nhiên nói với Lý Lạc Vận.
Vừa dứt lời, Tiền Phi nhìn về phía Lý Lạc Vận: "Con gái tôi lần trước làm tai cô bị thương, hôm nay tôi thay mặt con gái xin lỗi cô. Tôi đã bàn bạc với mấy cổ đông rồi, sẽ bồi thường cho cô một khoản, lúc đó sẽ tính vào tiền thưởng quý của cô."
Lý Lạc Vận ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời, mà cũng chẳng muốn nói mấy lời khách sáo giả dối kiểu "Chú quá lời rồi".
"Công ty thật tốt." Cô nặn ra một nụ cười hiền hậu.
Liễu Vi quay lại chủ đề chính, nói Tiền Phi muốn mở thêm mảng kinh doanh mới về tư vấn du học định cư, hỏi Lý Lạc Vận có hứng thú không. Lý Lạc Vận cảm thấy quyết định của cấp cao thì không đến lượt cô có hứng thú hay không, cô chỉ là một trợ lý giám đốc mà thôi.
Cô kiên nhẫn lắng nghe. Nghe xong cô rút ra kết luận, hai người này có lẽ đang muốn "rút củi đáy nồi".
Lời ra tiếng vào không thể đánh gục được "nữ chiến binh" Liễu Vi, nhưng những người đang ở trong nghịch cảnh thì tham vọng rất dễ nảy sinh. Liễu Vi bây giờ cái gì cũng muốn làm, ngày nào cũng dốc hết sức, cô ấy muốn dùng sự toàn năng để chứng minh sức mạnh của mình. Chỉ khi cô ấy đủ mạnh, chiều gió mới tự động thay đổi.
Lý Lạc Vận vốn không có tham vọng lớn lao, cô cảm thấy Liễu Vi đang gây áp lực cho mình.
Dù sao thì điểm tâm vẫn rất ngon, cô cũng nghe được vài xu hướng ngành nghề từ lời của Tiền Phi. Lý Lạc Vận cảm thấy buổi chiều này cũng không tệ, lúc đi cô phát hiện điểm tâm có thể đặt trên cửa hàng chính hãng trực tuyến, liền quét mã nhận một cái voucher cho người mới.
Ánh hoàng hôn thật đẹp. Trên đường ra ga tàu điện ngầm, mẹ cô gọi điện tới hỏi đồ gửi cho cô đã nhận được chưa. Lý Lạc Vận bảo lát nữa về sẽ đi lấy chuyển phát nhanh.
Sau khi hai mẹ con trò chuyện vài câu về chủ đề dưỡng sinh, Giang Tình hỏi: "Gần đây Trần Úc có liên lạc với con không?"
"Sao thế mẹ?"
"Cậu ấy nói với bố con là cậu ấy đi xem mắt rồi, khá ưng ý đối phương. Nếu đã vậy thì sau này có việc gì con đừng làm phiền cậu ấy nữa."
"Con vốn dĩ cũng đâu có làm phiền anh ấy, là mọi người cứ bắt anh ấy phải quan tâm con đấy chứ." Giọng Lý Lạc Vận hơi có chút bực bội.
"Được, con tự biết rõ là được."
Cúp máy xong, tâm trạng Lý Lạc Vận cực kỳ khó chịu, nhìn mọi thứ xung quanh đều thấy ồn ào chướng mắt. Cô dừng lại trước thang cuốn vào ga tàu điện, né sang một bên vài bước, gửi một cái sticker cho Trần Úc. Đó là một tấm ảnh động cắt từ cảnh anh hát tối qua, do chính tay cô làm.
Trần Úc không chịu nổi mấy trò này của cô, lập tức nhắn lại một dấu chấm hỏi.
Lý Lạc Vận: [Đang làm gì thế?]
Trần Úc: [Có việc gì?]
Lý Lạc Vận: [Không có việc gì thì không được tìm anh à?]
Trần Úc không trả lời nữa.
Mười phút sau. Lý Lạc Vận: [Đang đi hẹn hò với đối tượng xem mắt ưng ý rồi à?]
Trần Úc chắc chắn sẽ không trả lời loại câu hỏi thăm dò vô nghĩa này.
Lão Trần nghe thấy điện thoại Trần Úc rung liên tục, ghé mắt nhìn một cái, thấy "Tiểu Lý Tử" đang quấy rầy con trai mình.
"Bảo con bé tối nay đến ăn cơm đi." Lão Trần đưa ra một quyết định quan trọng.
"Ai ạ?"
"Con nói xem là ai?" Lão Trần chỉ chỉ vào điện thoại.
Trần Úc nói không cần thiết.
"Con bé là con gái của thầy giáo con, gia đình thầy giáo trước đây đã giúp đỡ con rất nhiều, giờ bố lên Thượng Hải mời con bé một bữa cơm cũng là lẽ đương nhiên. Con cứ gọi nó đến đi, để bố xem nó có thay đổi gì không."
Trần Dương cũng góp lời bên cạnh: "Cứ gọi cô ấy đến đi, nghe mọi người kể chuyện làm cô tò mò về cô bé này quá."
Lý Lạc Vận vừa định đi xem chương trình khuyến mãi Tết ở trung tâm thương mại gần đó thì Trần Úc gọi điện thoại đến. Cô hừ một tiếng trong lòng rồi nhấn nghe.
Giọng Trần Úc trầm trầm: "Em đang ở đâu?"
"Sao thế?"
"Bố anh lên đây, muốn mời em tối nay cùng ăn bữa cơm, còn có cả bạn gái của bố anh nữa."
Hóa ra là đi tháp tùng bố. Lý Lạc Vận bĩu môi: "Anh sắp có mẹ kế rồi à? Muốn em đến xem mặt giúp anh sao?"
"Không có nhiều chuyện lòng vòng thế đâu. Em muốn đến thì đến, không muốn thì thôi." Giọng điệu anh vẫn lạnh lùng như cũ.
"Gửi địa chỉ cho em." Lý Lạc Vận lại hỏi: "Hắc Vô Thường, anh không thấy em rất rộng lượng sao?"
Trần Úc im lặng đợi cô diễn thuyết.
"Bao nhiêu năm rồi anh không thèm đoái hoài đến em, dạo gần đây lại thường xuyên không trả lời tin nhắn, thế mà em vẫn sẵn lòng làm bạn với anh."
"Ừm, em là người tốt." Câu này nghe chẳng khác gì AI đang trả lời.
Lý Lạc Vận nhấn mạnh giọng điệu: "Lần sau còn không trả lời tin nhắn của em, em sẽ mặc định là anh đang sợ em, mặc định anh..."
Trần Úc nén một hơi rồi ngắt lời cô: "Đúng, em không có lỗi, đều là lỗi của anh."
Nghe như là trả lời không đúng trọng tâm, nhưng đó lại là câu trả lời mà anh đã suy nghĩ suốt cả đêm.
Nếu như vậy khiến cô thấy hài lòng, có thể kết thúc triệt để sự dây dưa này, vậy thì anh sẵn lòng nhận lỗi.