Chuyển ngữ: L’espoir
*
Bành Thanh Ngật cất điện thoại, quay trở lại trước mặt cô. Cổ họng người cha lại ngứa ngáy âm ỉ, ông hít một hơi, miệng vừa hé mở, giống như cỗ máy hỏng hóc, thở hổn hển khựng lại một giây, tiếng ho bị nghẹn trong cổ, biến thành một tiếng nổ câm đầy khó chịu.
Trong vài phút tiếp theo, toàn bộ sự chú ý của Anh Phi Vũ đều lệch hẳn, dồn về phía cha mình. Ông cố nhịn cơn khó chịu nơi cổ họng, và mỗi lần gắng gượng, trái cổ lại trượt lên xuống một cái.
Anh Phi Vũ nghĩ, vốn dĩ là ông không văn minh, phê bình ông thì có gì sai? Nhưng cô chợt nghĩ lại, dáng vẻ thận trọng của cha khiến cô cảm thấy khổ sở.
Trong thoáng chốc, cô nảy sinh một nỗi oán trách ngắn ngủi, trách Bành Thanh Ngật sao lại đi cùng, để gia đình giản dị đơn sơ của cô không còn chỗ nào che giấu.
Khi thấy thư ký của Bành Thanh Ngật xuất hiện, cô thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm, hỏi anh: “Anh có việc bận phải làm à?”
Bành Thanh Ngật vốn quen giữ vẻ mỉm cười, ánh mắt sắc như dao, rõ ràng đã khoét sâu vào lòng cô, nhưng lại không vạch trần cô: “Kiểm toán lại đến rồi, có việc đột xuất, em đưa họ đi chơi vui vẻ đi, anh đi trước.”
Anh giơ tay gọi thư ký, đưa chiếc thẻ phòng đã chuẩn bị sẵn cho mẹ của Anh Phi Vũ: “Đã đặt chỗ ở rồi, tầm nhìn rất đẹp, cũng rất gần các điểm tham quan chính.”
“Cảm, cảm ơn con.” Mẹ cô mở miệng cảm ơn anh, nhớ phải kiểm soát âm lượng, hai chữ đơn giản đó bị vấp vài lần mới nói xong.
Anh lại nhìn sang anh họ của Anh Phi Vũ, tiện thể nhắc nhở: “Anh đưa sơ yếu lý lịch cho Anh Phi Vũ, bảo cô ấy chuyển cho em.”
Anh họ cũng ngạc nhiên, lắp bắp nói lời “cảm ơn”, muốn bắt tay anh để chào tạm biệt.
Bành Thanh Ngật rũ mắt nhìn một cái, đưa tay ra bắt hờ một cái rồi không nói thêm gì, rồi bước về phía xe của mình. Anh Phi Vũ ngẩn ngơ trong chốc lát, vừa mới thoát khỏi áp lực tinh thần, đã thấy Bành Thanh Ngật trước khi lên xe đã ném một tờ khăn giấy ướt đã dùng vào thùng rác gần đó.
Khoảng cách khá xa, lẽ ra cô không thể nghe thấy tiếng khăn giấy rơi xuống, nhưng âm thanh nặng nề chạm đáy lại truyền đến màng nhĩ cô một cách rõ ràng. Anh Phi Vũ hoảng hốt nghĩ: Anh dùng khăn giấy ướt để lau cái gì? Quần áo anh sạch sẽ tinh tươm, có lẽ là dùng để lau tay rồi.
Cô không ngừng xoay vần trong vòng xoáy, đoán lý do Bành Thanh Ngật lau tay, nhận định anh lau tay với vẻ ghê tởm, không ngừng chi tiết hóa những cử chỉ lau tay của anh, mặc dù cô không tận mắt nhìn thấy.
Anh ghê tởm điều gì? Thời tiết oi bức, những người ồn ào, hay là quê hương của cô?
Gia đình đến Bắc Kinh du lịch, nghĩ thế nào cũng là chuyện vui vẻ thoải mái. Nhưng đối với Anh Phi Vũ, nó lại giống như một tấm kính chiếu yêu.
Ở Bắc Kinh, nơi cô sống một mình, hiếm ai biết đến thành phố cấp địa mang tên Nghiêm Châu. Cô không phải là cô gái nhỏ bước ra từ thị trấn nhỏ Anh Phi Vũ, mà là phóng viên biên chế chính thức của cơ quan truyền thông trung ương. Cô mặc chiếc sơ mi lụa mỏng manh, buổi trưa ăn những bữa cơm tinh tế kiểu phương Tây, còn những cuối tuần thảnh thơi thì cùng Bành Thanh Ngật đến nông trại ở Hà Bắc câu cá, ăn uống.
Gia đình cô dĩ nhiên không phải là vết nhơ, nhưng cũng tuyệt đối không phải điểm cộng. Mỗi khi họ cố gắng muốn giúp cô ghi thêm điểm, kết quả thường lại phản tác dụng.
Ví dụ như mẹ cô, người đàn bà bình thường cố chấp và chất phác, cả đời giữ vững những giá trị quan giản dị nhất, đứng trong sảnh khách sạn năm sao đỏ mặt tía tai, không chịu theo Anh Phi Vũ lên lầu.
Khi cô hỏi nguyên nhân, chỉ đơn giản là: “Ở đây giá phòng đắt quá, sao mà ở được!”
Cảm giác khó chịu như kim châm lại tìm đến Anh Phi Vũ. Cô kéo mẹ đi về phía góc khuất của đại sảnh, chỉ mấy bước ngắn ngủi mà mang theo nỗi đau nhức nhối, như nàng tiên cá bước lên bờ. Cô thấy sau lưng mình dường như dính đầy bùn đất của thị trấn nhỏ.
Nói chuyện tiền bạc ở nơi công cộng thật đáng xấu hổ, Anh Phi Vũ hạ giọng: “Đây là phòng anh ấy đã đặt, là anh ấy trả tiền, không phải con, mẹ không cần tiếc số tiền này.”
Nghe xong, mẹ cô càng kiên định hơn: “Thế thì càng phải tiết kiệm chứ! Chúng ta không thể tiêu mấy ngàn tệ của cậu ấy được, sao chúng ta có thể dùng tiền của cậu ấy chứ? Tiết kiệm số tiền này lại, cậu ấy chắc chắn sẽ có ấn tượng tốt hơn về con.”
Mẹ cô kéo cô ra ngoài, rõ ràng thấp hơn cô nửa cái đầu, nhưng sức lực lại lớn đến mức cô không thể chống cự.
Anh Phi Vũ cảm thấy bất lực như ông nói gà bà nói vịt, họ không biết gia thế thật sự của Bành Thanh Ngật, mấy ngàn tệ làm sao có thể đổi lấy ấn tượng tốt từ Bành Thanh Ngật, đó chỉ là kỳ vọng đơn thuần của mẹ. Nhưng mẹ cô lại vô cùng kiên cường, chân bà như bén rễ, quen thuộc với đất Nghiêm Châu, cũng như quen thuộc với đất Bắc Kinh vậy, bà có thể đứng yên không nhúc nhích, đổi đủ cách để lên án Anh Phi Vũ không biết tiết kiệm.
Anh Phi Vũ đành thỏa hiệp, hủy ba phòng đặt cho hai ngày. Người mẹ chống hai tay lên mép bàn lễ tân, dù chẳng hiểu cô nhân viên đang ȶᏂασ tác thế nào, nhưng vẫn trừng đôi mắt cảnh giác, như thể phải có bà giám sát thì việc hoàn tiền mới có thể diễn ra suôn sẻ.
Biết số tiền hoàn lại lên đến hơn chín nghìn tệ, mẹ hít vào một hơi đầy khoa trương, vừa hoảng hốt vừa tự hào, cảm giác thành tựu dâng trào, nụ cười rạng rỡ như lúc bà nhận lương sau những ngày đi làm thuê. Bà nói với giọng vô cùng nhẹ nhõm: “Thế là tốt rồi, lại tiết kiệm được gần mười nghìn tệ.”