Chuyển ngữ: L’espoir
*
Nhiều năm sau, Anh Phi Vũ đứng ở cửa phòng bao gặp lại, nhất định sẽ nhớ lại buổi chiều xa xôi cô ngồi vào ghế sau xe hơi của Bành Thanh Ngật.
Quan hệ giữa Anh Phi Vũ và Bành Thanh Ngật bắt đầu từ tâm lý may mắn của cô. Lúc kết thúc, vị trí xoay chuyển trời đất, đại khái là kết thúc bởi tâm lý may mắn khinh miệt của Bành Thanh Ngật.
Đây là lời kết của Anh Phi Vũ về ba năm tình cảm hỗn độn của cô, nghe có vẻ không chân thành, nhưng họ lại giống như những cặp tình nhân đã từng yêu nhau thật sự, tan đàn xẻ nghé đến mức quyết định không qua lại với nhau đến già.
Chuyện đời luôn kỳ lạ như vậy, đặc biệt là những chuyện xảy ra với cô, ông trời thay phiên nhau thêm quả cân vào cán cân của cô, khiến giá trị của cô hôm nay nghiêng về bên trái, hai ngày sau lại ngả về bên phải.
Cô vừa tốt nghiệp đã thi vào trung tâm tin tức của đài truyền hình trung ương, dù đặt trong danh sách cựu sinh viên ưu tú của trường cũ, thành tích của cô cũng coi như đáng khen.
Anh Phi Vũ không biết khiêm tốn, biết mình xinh đẹp, lại thích mặc những chiếc váy loè loẹt và phô trương, giống như một viên đá màu không hợp với xung quanh.
Câu đầu tiên chủ nhiệm Chu nói với cô là khen ngợi hoàn toàn, hai khóe miệng của ông ta cùng kéo lên, nụ cười rất chỉnh tề: “Hôm nay cô làm thủ tục nhập chức, tôi còn tưởng rằng có người mới tuyển của đài đến chỗ chúng tôi đấy chứ.”
Anh Phi Vũ đáp lại bằng một nụ cười khiêm tốn, vô cùng thành khẩn trả lời ông: “Cảm ơn ngài.”
Chủ nhiệm Chu hơi rũ mắt xuống, nụ cười không hề thay đổi: “Hy vọng bản thảo của cô cũng viết đẹp như người vậy.”
Anh Phi Vũ 22 tuổi đương nhiên không hiểu, cô coi đó là kỳ vọng tốt đẹp của cấp trên đối với cô. Có được kỳ vọng này, sự soi mói, trách mắng liên tục trong vài tháng của chủ nhiệm Chu, Anh Phi Vũ đều hóa giải thành lời dạy bảo ân cần.
Nếu không nghĩ như vậy, sự trách mắng của lãnh đạo sẽ biến thành sóng biển, hung hăng vỗ vào khiến não cô liên tục trống rỗng, ù tai, khiến cô liên tục mất ngủ hơn một tháng, không thể không tìm kiếm biện pháp tự an ủi.
Cho đến khi cô viết bản thảo tuyên truyền về cha của Bành Thanh Ngật lần đầu tiên, chủ nhiệm Chu cầm lấy bản thảo, hai trang giấy khẽ lay động trong không trung, miệng ông ta liến thoắng không ngừng nghỉ, dường như có hai mảnh sắt sắc bén, mài mòn thần kinh căng thẳng của cô bằng lực rất nhỏ.
Lúc đó cô đã liên tục mất ngủ 43 ngày, mỗi lần duyệt bản thảo đều như vậy, cấp trên chơi trò Ngu Công dời núi với cô, xem rốt cuộc khi nào mới dời hết sự tự tin của cô.
Đợi ông ta phê bình xong, Anh Phi Vũ nhanh chóng tiêu hóa sóng gió trong lòng, thu bản thảo về, liên tục dạ dạ vâng vâng chuẩn bị về chỗ làm sửa lại, vừa vặn gặp Bành Thanh Ngật đích thân đến xem bản thảo.
Anh ăn mặc tùy ý nhưng lại rất tinh tế, sợi len lụa cao cấp được se cực mịn, dệt thành chiếc áo POLO trắng ngắn tay với hoa văn xoắn mềm mại.
Ánh mắt của Anh Phi Vũ không dám ngước lên, chỉ có thể nhìn thẳng về phía trước, rơi vào vị trí trước ngực anh, ngẩn người nhìn đường kim mũi chỉ của áo len.
Hai trang bản thảo không kịp mang về sửa, cứ thế đến tay Bành Thanh Ngật.
Anh ngồi ngay ngắn đối diện, cầm lấy bản thảo đọc kỹ từng chữ từng câu, quá trình đọc không nói một lời, sự tĩnh lặng khiến Anh Phi Vũ suýt chút nữa nghẹt thở.
Hai trang giấy lật đi lật lại ba lần, Bành Thanh Ngật tùy ý đặt lại lên mặt bàn, ánh mắt đặt lên người cô.
“Cô tên gì?” Anh hỏi.
“Anh Phi Vũ.” Cô khẽ đáp.
Lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi với nhân vật lớn, khuôn mặt của anh lướt qua trước mắt cô rất nhanh mấy lần, vẫn là mơ hồ.
“Mấy chữ nào?” Anh hơi suy nghĩ, đổi cách nói: “Có danh thiếp không?”
Anh Phi Vũ vội đáp “Có”, rút từ trong túi áo khoác ra một tấm danh thiếp, hai tay đưa đến bên cạnh anh. Lúc thu tay về, Bành Thanh Ngật lịch sự trao đổi danh thiếp với cô, nhiệt độ đầu ngón tay anh xuyên qua tấm bìa, nhẹ nhàng in lên lòng bàn tay cô.
Mãi đến lúc này cô mới thực sự chạm ánh mắt với anh. Anh Phi Vũ khẽ thở ra một hơi, nhận ra rằng anh không hề đáng sợ, khuôn mặt tuấn tú, biểu cảm điềm đạm, thậm chí còn mỉm cười với cô. Nhưng mỗi khi anh cười, khóe miệng lại hơi trễ xuống trước rồi mới nhẹ nhàng nhếch lên, khiến Anh Phi Vũ vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, cảm thấy đó giống như một nụ cười giễu cợt.
“Viết rất hay.” Anh khen ngợi.
Bành Thanh Ngật đã mở lời, chủ nhiệm Chu trước đó liên tục phê bình nửa tiếng đồng hồ trở nên vô cùng lúng túng, mím môi, không còn gì để nói.
Vì câu khen ngợi này, Anh Phi Vũ vào tháng sau nhận được hai trăm đồng tiền thưởng.