48 tiếng trôi qua…
Mới đó mà tưởng chừng như dài vô hạn, anh như đứng trên đống lửa, vô cùng sốt ruột mong chờ cô tỉnh lại.
Cuối cùng, chiều ngày hôm đó. Chu Thượng Ngọc cũng tỉnh lại, cô lấy lại được ý thức, nói chuyện được, và nhớ toàn bộ mọi thứ đã diễn ra, cô không quên ai cả cũng không quên anh. Cô được các chị y tá đẩy giường bệnh ra khỏi phòng hồi sức tích cực, cô được đưa về phòng riêng ở khu VIP cách ly.
Trong một năm, Thượng Ngọc ra vào bệnh viện tận 3 đến 4 lần. Phải hên lắm mới xui được như cô.
Cô ngồi trên giường, không nghĩ những chuyện xảy ra là vì sao, chỉ nghĩ đơn giản, không biết đầu năm nay bước chân ra khỏi nhà bằng chân trái hay sao, mà gần cuối năm lại xui tận mạng đến vậy.
Thượng Ngọc thở dài, cô nhìn ba mẹ của mình vì mình mà đến bệnh viện, tuy mới có hai ngày, mà nhìn họ hốc hác hơn hẳn, cô sợ ba mẹ của mình sẽ đổ bệnh, lại còn tốn công tốn sức chăm cô, cô vội nói: “Ba mẹ về nghỉ ngơi đi, để anh trong này với con được rồi. Mẹ đâu quen với bệnh viện, chắc hai ngày rồi không ngủ được… về nghỉ ngơi đi cho thoải mái, con ở đây có anh coi chừng rồi.”
Bà Hà Lệ Đào vô cùng tin tưởng anh, hoàn toàn giao trách nhiệm coi chừng và chăm sóc cô lại cho anh, bà nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng nói: “Vậy phiền con coi chừng con bé, nếu mệt quá thì gọi cho cô chú, để vào thay ca cho con nhé.”
Anh khẽ cười, ôn nhu nói: “Cô yên tâm ạ, con sẽ chăm sóc em thật tốt, không để em bị thương nữa ạ.”
…
Sau khi ba mẹ của cô trở về nhà, anh ngồi lên mép giường, vén tóc mái của cô ra phía sau, ánh mắt đỏ hoen ngấn lệ, không kìm được lòng mà khóc trước mặt của cô.
Cô chu môi nhìn anh, lần đầu thấy anh thể hiện ra mặt yếu đuối của bản thân, khóc trước mặt cô. Thượng Ngọc lo lắng, cô áp lòng bàn tay ấm áp lên trên gò má của anh, dịu dàng gạt đi những giọt nước mắt tự trách ấy, chậm rãi nói: “Anh đừng khóc, không phải lỗi của anh, đừng tự trách mình,... em không trách anh, em hoàn toàn không sao, em nói thật đấy.”
Anh nức nở, khóc lóc như một đứa trẻ, lòng đau như cắt, hai ngày qua tự trách bản thân rất nhiều, trách vì đã không có trách nhiệm bảo vệ cô, trách vì không thể cho cô cảm giác an toàn, luôn để cô bị thương nhập viện, trách vì chưa mang lại hạnh phúc cho cô.
“Nào! Thượng Quang, đừng khóc nữa, anh khóc xấu quá đi… nhìn kìa, mặt già như ông chú 70 tuổi đấy, cười lên cho trẻ đẹp xem nào. Anh như này, người khác nhìn còn tưởng anh là ba của em đấy.”
Quả thực không sai, anh khóc xấu thật, khóc xấu đến nỗi ma chê quỷ hờn luôn. Vậy mà Chu Thượng Ngọc không những không dỗ anh, còn cười phá cả lên, vì nhìn anh trông rất giống chú hề trong mấy bộ phim của Disney. Vừa xấu vừa hài, nhưng cũng có chút thương xót.
…
Cùng trong ngày hôm đó, ông Ngô Thành Tâm đã được trợ lý báo cáo lại mọi chuyện, những chuyện mà mấy ngày qua bà Lưu Nguyệt đã làm với Chu Thượng Ngọc, ông không giấu nổi sự tức giận, mà vội về nhà trách mắng bà. Ông lấy túi đồ mà cô tặng cho bà ra, quăng trước mặt bà, từ lúc anh đưa cho bà, chưa một lần bà lấy ra xem bên trong là gì.
Không ngờ, bên trong là một chiếc khăn choàng cổ của hãng Ferragamo được làm bằng vải lụa mềm mịn, có hoạt tiết hình động vật và bông lúa, màu xanh biển, rất đẹp. Bà có chút bất ngờ khi nhìn món quà mà cô tặng. Tuy giá của chiếc khăn quàng cổ đó không đắt, nhưng với một người còn đi học như cô cũng là một số tiền lớn. Ông lớn tiếng chất vấn bà: “Tôi hỏi bà, bà biết loại khăn choàng này giá bao nhiêu đúng không? Tuy nó không quá đắt, nhưng con bé có lòng có ý tốt tặng cho bà. Vậy còn Mộ Ân Uyển, nó tặng gì cho bà rồi? Hay là nửa đêm mặc đầm mỏng manh đứng trước cửa phòng của thằng Quang nghe lén, và đập cửa?”
“Ông đang nói cái gì vậy hả? Ông điên rồi sao?”
“Tôi biết hết rồi, biết những gì bà đã làm với con người ta rồi. Tôi hỏi bà, bà cũng là một người mẹ, sao bà lại ác đến như vậy hả? Bà nhẫn tâm thuê người làm hại con bé, bà có còn xứng đáng làm một người mẹ không? Con bé Thượng Ngọc cũng là con gái của gia đình người ta, bà không thương con người ta thì đã đành, còn nhẫn tâm muốn giết chết con bé? Tôi hỏi bà, vậy nếu có người làm hại đứa con gái lớn của bà, có có can tâm không? Tại sao vậy hả? Bà còn tỉnh táo không hả?”
Ông Ngô Thành Tâm lớn tiếng trách mắng bà, từng câu từng chữ nói ra, như tạt gáo nước vào mặt bà.
Bà Lưu Nguyệt sau khi hứng chịu toàn bộ những gì ông trách mắng, bà cũng dần bình tĩnh trở lại, tự nhốt mình một trong phòng, không ăn không uống gì cả một ngày, ông Thành Tâm cũng chẳng quan tâm, mặc kệ bà tùy ý làm loạn.
Bà ở trong phòng, cũng suy nghĩ rất nhiều, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là nên trực tiếp đi gặp cô một lần cho biết.
…
Qua ngày mới, bà lén ông Ngô Thành Tâm mua vé chuyến bay sớm nhất bay vào trong thành phố phía Nam, bà đã cho người tìm hiểu và biết từ trước, cô nằm ở bệnh viện nào, nên khi vừa hạ cánh đã vội bắt taxi đến tìm gặp cô.
…
Hôm nay, trời buổi sáng rất trong xanh với mát mẻ, anh cùng cô đi dạo bên ngoài dưới sân của bệnh viện, không khí trong lành, gió thì mát dịu nhẹ, những tia nắng thì ấm áp không quá gắt.
Cô ngồi ở băng ghế gỗ, tựa đầu lên vai của anh, cảm nhận những giây phút yên bình giản dị, tò mò hỏi: “Về già, em và anh sẽ giống ông bà ở đó sao?” - Cô chỉ tay về phía trước, nơi có đôi cụ già ngồi bên cạnh nhau tâm sự hàn huyên, dường như bà ấy đang bệnh rất nặng.
Nhìn thoáng qua, có thể thấy được bà đang phải thở bằng mặt nạ oxy, ngồi xe lăn, dường như đã rất yếu rồi, có thể ra đi bất cứ lúc nào. Ông thì cũng khá lớn tuổi rồi, chậm rãi đẩy xe lăn của bà.
“Ừ, về già… sẽ giống vậy, dù là anh hay em… hứa với nhau, luôn chăm sóc nhau nhé?” - Anh hỏi.
Thượng Ngọc gật đầu, cô móc tay hứa với anh, cô nhỏ giọng nói: “Về già em sẽ chăm sóc anh, vì lúc trẻ… anh đã dành nhiều thời gian chăm em rồi.”
“Haha, có lẽ vậy đấy, yêu nhỉ?”
“Về già, anh sẽ bị điếc, vì đã sống với một cái máy nói hay càm ràm như em.”
Cô khẽ đánh vào người anh, phụng phịu nói: “Hứ, dám nói em như thế sao?”
“Anh không biết sao nữa, chỉ là… cảm thấy, sau này bên cạnh em, sẽ rất vui và hạnh phúc.” - Anh xoa đầu của cô.
“Hôm xảy ra tai nạn, buổi trưa… bố của anh đến tìm em đấy.”
“Hửm? Bố của anh sao? Ông đã nói gì với em?” - Anh cau mày hỏi.
“Ông gặp em và nói cảm ơn em vì món quà, ông còn nói rằng ông rất thích em nữa, ông bảo nhìn em giống rất mẹ của anh lúc bà còn trẻ.” - Cô vui vẻ kể lại cho anh nghe.
Không sai, cô hiện giờ rất giống dáng vẻ yêu điên cuồng của mẹ anh khi còn trẻ. Ông Ngô Thành Tâm nói như vậy, có nghĩa là rất quý cô, đã ưng cô vào trong mắt rồi.
“Bố anh thích em là được rồi, em mau chóng khỏe lại. Anh đưa em đi biển chơi cho thoải mái, muốn đi biển cùng em… mà nhiều việc xảy ra qua, anh thấy có lỗi lắm.”
“Không sao mà, em sẽ nhanh chóng khỏe lại, hứa với em… đừng tự trách mình nữa nhé.”
Anh gật đầu hứa với cô, luồng lòng bàn tay vào tay của cô, nhẹ nhàng mân mê xoa xoa mu bàn tay độn đầy thịt của cô.
Từ phía xa, bà Lưu Nguyệt đội chiếc nón vành to che kính một nửa khuôn mặt, và có đeo kính đen, âm thầm quan sát hành động của cô và anh. Bà đang tự hỏi, rốt cuộc giữa bà và cô giống nhau ở điểm nào, nét nào của cô là nét của bà khi còn trẻ.