Khoảng 5 giờ chiều.
Thượng Ngọc vui vẻ từ phòng làm dự án phát triển đi ra, cô đeo cặp chạy nhảy tung tăng xuống dưới tầng của trường. Một món quà lớn mà ông trời ban tặng cho cô chính là cơn mưa to xối xả như thác nước đổ xuống.
Ngẩng đầu, cô nhìn lên bầu trời âm u còn có sấm chớp nữa. Thoáng chốc trong lòng, dâng lên một cảm giác bất an đến lạ thường. Không biết có phải vì cơn đau tim lại tái phát hay không, nhưng mà cảm giác trong lòng cứ bồn chồn mãi không thôi.
Cô lấy điện thoại từ trong cặp ra, vô tình làm nó rơi xuống đất, nhịp tim hẫng một nhịp, có chút đau nhói nhưng không quá đáng kể. Cô vội nhặt điện thoại lên xem, màn hình điện thoại vốn dĩ xưa giờ rớt bao nhiêu cũng không bể, rất bền. Ấy thế mà hôm nay, khi vừa làm rơi đã vỡ tan nát.
Dự cảm trong lòng có vẻ là đúng. Cô vội nhấn nút nguồn, may quá… vẫn còn sáng màn hình. Cô lo sợ trời mưa lớn như này, anh đi đón cô sẽ xảy ra chuyện, nên vội gọi cho anh. Nhưng gọi từ cuộc này sang cuộc kia, mãi không thấy anh nghe máy.
Thượng Ngọc còn nghĩ, chắc có lẽ vì anh lái xe nên không nghe máy được. Cô ngoan ngoãn đứng bên trong sảnh sân trường, chờ anh đến đón.
Nhưng dòng người qua lại dần thưa thớt đi, thoáng chốc… ở sảnh trường rộng lớn, chỉ còn mỗi Chu Thượng Ngọc. Cô đứng đợi hoài, đợi mãi… nhưng lại không thấy anh đến, cô nóng lòng gọi cho anh thêm vài cuộc gọi nữa, nhưng kết quả vẫn là không nghe máy.
…
Tình cờ, Phương Thừa Vũ cũng vừa kết thúc buổi tập luyện bóng rổ, cậu đi ngang qua thì cô vẫn còn đứng ở sảnh sân trường, tò mò hỏi: “Sao giờ này em còn chưa về? Hôm nay em kết thúc ca học sớm mà?”
“Em đang đợi.” - Cô nhỏ giọng nói, trong lòng cảm thấy tủi thân đến lạ thường.
“Muộn rồi, chắc có vẻ sẽ không đến đâu… hoặc kẹt xe chẳng hạn. Để anh đưa em về.” - Phương Thừa Vũ nói.
Cô lắc đầu, lùi lại một bước, kiên định đứng đợi anh, cô nói: “Không cần, em đợi anh ấy…”
“Em đợi lâu rồi còn gì? Để anh đưa em về đi, ngoài trời đang mưa to lắm, đợi lâu chẳng phải sốt ruột sao? Chi bằng anh đưa về cho tìm.”
Thượng Ngọc cảm thấy cũng đúng, nhưng cô nghĩ lại rồi… nếu anh đã ở nhà… đã phải nghe máy của cô rồi. Cô tin chắc anh đang tới, nhưng vì lý do gì đó mà đến muộn thôi.
Phương Thừa Vũ thấy cô cứng đầu như vậy, cậu cũng không nói nữa, vì hôm nay cậu có công việc bên ngoài. Đành rời đi trước, để Chu Thượng Ngọc lại một mình.
…
Thoáng chốc, sảnh trường lại một lần nữa vắng tanh, chỉ còn mỗi cô đứng ở đó. Thượng Ngọc như con mèo nhỏ bị bỏ hoang, ngồi xuống giữa sảnh đếm số, chờ anh tới.
“1.”
“2.”
“3.”
“4.”
“5.”
…
Mới đó là đã đến số 100 rồi dừng lại. Cô không đợi nữa, cô đội mưa chạy ra ngoài xem thử, biết đâu khi cô vừa chạy ra thì anh đến.
Thượng Ngọc vội vàng đi ra bên ngoài, đi bên dưới trời mưa lớn trút như thác nước đổ, mãi không ngừng. Cô còn tự hỏi, có phải ông trời thất tình không mà sao lại mưa lớn đến như vậy.
…
Thượng Quang của lúc đó. Anh đang trong ô tô, chiếc xe của anh kẹt giữa đường, do phía trước có tai nạn. Lúc anh tính gọi cho cô, thì nhợt nhớ ra mình để quên điện thoại ở nhà.
Sợ rằng cô đợi lâu sẽ lo, nên cũng xuống xe… để xe lại và chạy một mạch đến trường của cô.
Thượng Ngọc cũng từ hướng của trường đi ngược lại, không ngờ bọn họ lại gặp nhau tại giao điểm của giao lộ lớn. Cô không thấy anh, vì trời mưa trắng xóa cả một khung đường, đèn tín hiệu giao thông thì cũng rất mờ, cô thấy mọi người qua đường cô cũng đi ngang qua theo, chứ không hề để ý đến… mình là người cuối cùng và là người bước qua đường chậm nhất.
Anh ở phía đối diện đã thấy cô rồi, ánh mắt toát lên vẻ lo lắng và đau xót, khi một lần nữa lại để cô đi bộ dưới trời mưa. Cứ ngỡ, khi cô bước sang đường, anh đã có thể ôm chặt lấy cô vào lòng.
Nhưng…
Lúc đó…
Một tiếng “rầm” rất lớn từ sấm chớp làm cô giật mình và đứng lại, đứng trẻ ở làn đường của cô cũng buông khỏi tay của mẹ dưới chiếc ô lớn, vội chạy vút ra đường. Từ xa chạy đến là một chiếc xe tải lớn, vì thấy trẻ con chạy ra đường khi đèn tín hiệu giao thông chưa đổi, vội thắng gấp lại. Nhưng vì đường quá trơn, do trời mưa đổ xuống làm ướt cả một mặt đường, bánh xe không kiểm soát được mà ma sát một lực lớn với mặt đường, trực tiếp quay bánh lái mà cả thân xe tải đổ nhào xuống, lật ngang qua và tông thẳng vào người của Chu Thượng Ngọc.
Mọi thứ diễn ra trước mặt của anh quá nhanh, anh không kịp nhìn rõ là chuyện gì, đã thấy Chu Thượng Ngọc nằm dưới đường, một vũng máu đỏ tươi hòa với nước mưa chảy lênh láng ra khắp mặt đường bê tông.
Anh vội chạy đến ôm cô vào lòng, lớn giọng gọi tên của cô: “Thượng Ngọc, Chu Thượng Ngọc,... em tỉnh lại, em có nghe anh nói không? Mau tỉnh lại đi Chu Thượng Ngọc.”
Hơi thở của cô yếu dần đi, mí mắt nặng trĩu, ánh nhìn nhạt nhòa, nhìn vẫn đủ thấy hình bóng của anh trong tròng mắt. Thấy được Ngô Thượng Quang rồi, cô thở dài một hơi an tâm xác nhận, giọng nói yếu ớt nói: “May quá… anh không sao rồi, em thấy anh rồi.”
“Thượng Ngọc, em cố chịu một chút, làm ơn… xin em… Thượng Ngọc à… đừng nhắm mắt, anh xin em.” - Anh lay người của cô, chỉ mong cô không ngủ thiếp đi.
Người dưng xung quanh cũng gọi điện thoại cho xe cấp cứu đến.
Dưới cơn mưa lớn, anh gọi tên cô, gào thét đến xé lòng, người qua đường nhìn cảnh tượng trước mắt cũng không kìm được mà đau lòng thay anh.
…
Thượng Ngọc được đưa đến bệnh viện trong trạng thái hôn mê sâu, và mất nhiều máu. Cô được đưa thẳng vào phòng cấp cứu để điều trị.
Anh ở bên ngoài, toàn thân ướt sũng, không dám rời đi nữa bước. Người của bệnh viện cũng đã gọi báo tin cho ba mẹ của cô, tích tóc… ông Chu Kiến Thành và bà Hà Lệ Đào cũng tới.
Hai người họ không một lời trách móc gì anh, chỉ lo lắng hỏi tình trạng của anh và cô, xem đã xảy ra chuyện gì.
Anh kể lại mọi chuyện cho ông Thành và bà Đào nghe, bà không mắng gì anh cả. Nhẹ nhàng nói: “Người con ướt rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi,... cô tin rằng con bé sẽ không sao đâu.”
Thượng Quang cảm thấy rất có lỗi, khi anh chưa cho được ông bà cái gì, mà hết lần này đến lần khác, đẩy cô con gái cưng của cả hai vào đường chết. Anh không chịu được việc bà đối xử tử tế với anh, liền quỳ xuống trước chân hai ông bà, thành khẩn nói: “Con xin lỗi vì đã để em ấy gặp nguy hiểm, là lỗi do con… đáng lẽ con nên là người chạy qua hướng của em mới đúng. Mong hai bác hãy trách mắng con ạ.”
Bà Hà Lệ Đào nhìn anh như vậy cũng xót trong lòng, bà mang tâm lý của một người mẹ, hiểu và biết anh đang như nào. Nếu như cô đang ở bên trong phòng cấp cứu, cùng với các y bác sĩ quyết liệt giành giật mạng sống với tử thần, thì anh ở bên ngoài tâm can bị dày xé đến tan nát.
Bà dịu dàng nói: “Không phải lỗi của con, là do trời mưa quá trơn nên mới xảy ra tai nạn. Không sao cả, đừng trách mình… con đừng như thế, điều cần làm bây giờ chính là cầu nguyện cho con bé qua cơn nguy kịch. Ngoan, đứng dậy đi nào.”
Anh nhất quyết không đứng dậy, cho dù bà không trách mắng anh, thì anh cũng nhất quyết phải quỳ cho đến khi nào đèn của phòng cấp cứu tắt anh mới đứng dậy. Anh quỳ, chính là sự trừng phạt mà anh tự nguyện, chỉ muốn tử thần tha cho cô, chừa cho cô một con đường sống.
…
Bên trong phòng cấp cứu. Thượng Ngọc hôn mê sâu, trạng thái hiện giờ chính là xuất huyết não. Khi cô ngã xuống, phần đầu đập mạnh xuống mặt đất bê tông rất mạnh, một tiếng “ting” kéo dài, khiến cô dần mơ hồ không còn nhìn thấy gì nữa.
Ngoài ra, cô còn mất máu rất nhiều từ những mảnh vụn do tiếng xe tải lớn đó ngả, và văng vào người cô, gây ra không ít vết thương.
Nếu như đứa bé kia sống sót, thì cô chính là người đã đỡ toàn bộ tai nạn cho đứa bé đó. Vì vị trí chiếc xe đó lệch qua, cách khoảng đứng của đứa bé khoảng 5cm. Một khoảng cách vô cùng ngắn và đầy nguy hiểm, chỉ cần tỉ lệ lệch thấp lại một chút, chắc chắn đứa bé đó sẽ hứng chịu toàn bộ.
…
Sau nhiều giờ trong phòng cấp cứu, cuối cùng bác sĩ cũng đi ra ngoài.
Ông gặp người nhà của cô và báo cáo tình hình: “Xin chào hai vị, tôi là bác sĩ phụ trách cho ca cấp cứu vừa rồi. Tình lúc đưa nạn nhân vào đây là hôn mê sâu, mất nhiều máu và xuất huyết não. Tình hình hiện giờ, sau khi được điều trị bên trong thì đã ổn định và qua cơn nguy nghịch rồi. Tôi sẽ gửi hình chụp CT và MRI cho các vị. Còn giờ thì… bệnh nhân cần phải được đưa vào phòng hồi sức tích cực, và người nhà có thể thăm bệnh nhân sau 48 tiếng nữa.”
Nghe bác sĩ nói, ông Chu Kiến Thành và bà Hà Lệ Đào rối rít cúi đầu cảm ơn bác sĩ, vì đã cứu sống cô.
Bà Hà Lệ Đào cũng đỡ anh đứng dậy, nhẹ nhàng nói: “Không sao rồi, con bé không sao rồi… con có thể yên tâm rồi.”
…
Thượng Ngọc nằm trên giường bệnh, được các chị y tá đẩy giường ra bên ngoài, anh đứng từ xa nhìn cô… sắc mặt nhợt nhạt, trên đầu được quấn quanh băng gạt lớn, anh cũng đoán ra được, cô vừa trải qua ca phẫu thuật sống còn bên trong phòng.
Anh nhìn cô, vừa thương vừa xót, vừa tự trách bản thân rất nhiều.
Cô được đưa tới phòng hồi sức tích cực và cách ly hoàn toàn với bên ngoài, chỉ có thể nhìn cô thông qua tấm kính trong suốt mà thôi.
Không để ba mẹ của cô lo quá nhiều, anh tự mình làm giấy tờ nhập viện rồi lo tiền viện phí cho cô. Như thể, những chuyện này anh làm quá quen thuộc rồi, lê cơ thể đầy nước mưa và mệt mỏi, anh vẫn cố gắng ở bên ngoài nhìn cô.
Bà Hà Lệ Đào nhìn anh, cũng lo và xót cho anh, bà dịu dàng nói: “Thượng Quang, con về nghỉ ngơi một chút, thay đồ ra… không là ốm đấy. Rồi tối hãy vào đây, đừng lo mà… dù gì bác sĩ cũng bảo 48 tiếng nữa mới được vào thăm. Con tranh thủ về nghỉ ngơi một lúc, để cô bảo chú về nhà dọn đồ của nó tới.”
Anh vội ngăn cản, sợ hai người họ biết anh và cô ở chung, vội nói: “Dạ con hay sang nhà em chơi, nên để con ghé ngang lấy luôn ạ.”
Bà cũng không chút nghi ngờ, gật đầu nói: “Thế thì tốt quá, phiền con lấy đồ của nó giúp cô nhé.”
“Dạ, cô coi chừng em… con sẽ quay lại liền.”
…