Sau khi Thượng Ngọc tỉnh dậy, cô được các y bác sĩ cho làm các bài kiểm tra về nhận thức, và kiểm tra sơ bộ về vết thương cũng như tình trạng hồi phục ý thức.
Các bác sĩ chuyên nghiệp hỏi cô: “Cô có nhớ và nhận ra mình là ai không?”
Thượng Ngọc nhìn bác sĩ trước mặt, vô hồn gật đầu.
“Vậy tên cô là gì?” - Bác sĩ hỏi.
Cô im lặng.
Bác sĩ nhìn cô, chờ đợi cô nói ra tên của mình. Nhưng mãi Chu Thượng Ngọc vẫn không nói ra, y tá liền đem đến cho cô một cây bút và cây viết, hỏi: “Cô có thể viết không? Viết tên mình vào đây nhé.”
Thượng Ngọc cầm giấy và viết, chậm rãi viết ra tên của mình. Bác sĩ liền gật đầu đưa ra phán đoán. Cô được chẩn đoán là chứng mất ngôn ngữ tạm thời.
Các bác sĩ bước ra ngoài, và nói cho Thượng Quang nghe: “Anh là người nhà của bệnh nhân đúng chứ?”
Anh gật đầu, lo lắng hỏi: “Vâng, em ấy như nào rồi ạ?”
“Bệnh nhân đã tỉnh lại, có nhận thức, và ý thức được rằng mình là ai. Chỉ là… hiện tại, dường như đã trải qua một cú sốc tinh thần nào đó, khiến cô ấy rơi vào trạng thái chứng mất ngôn ngữ tạm thời. Còn có thể nói là bị câm tạm thời.” - Bác sĩ nói.
“Sao cơ? Chứng mất ngôn ngữ tạm thời?” - Anh nhắc lại, hai hàng cau lại đến mức sắp tông vào nhau.
“Đúng vậy, điều này phụ thuộc khá nhiều vào bệnh nhân. Thường sẽ là bị mất trí nhớ, hoặc đa chấn thương từ não bộ. Cô ấy thì nhẹ hơn một chút, cần thời gian để điều trị tâm lý, rồi cũng sẽ nói được thôi. Người nhà cần phải tích cực bên cạnh, nói chuyện nhiều thì mới nhan chống nói lại được.” - Bác sĩ căn dặn.
…
Thượng Quang thở dài, anh gục trên ghế, hướng mắt về phía cửa kính nhìn cô được các y tá kiểm tra và thăm hỏi.
Khoảng 1 tiếng sau, cô được y tá đẩy ra khỏi phòng hồi sức chú ý. Đẩy giường bệnh của cô đến khu cách ly dành cho khách VIP. Anh cũng đi theo phía sau, cùng cô đến phòng bệnh riêng tư.
…
Bên trong phòng, Thượng Ngọc ngồi yên vị trên giường… cô đảo mắt xung quanh căn phòng bệnh, không ngồi gì chỉ hướng tầm mắt về hướng vô định, ngây người như một kẻ ngốc.
Thượng Quang lấy một số vật dụng cần thiết mà cô cần để ra bên ngoài sẵn, một số thứ khác… buổi chiều bạn bè cô vào anh sẽ về nhà để lấy, rồi đem vào sau.
Anh chậm rãi đi đến giường bệnh của cô, ngồi bên mép giường hỏi: “Em nhận ra anh không?”
Cô khẽ gật đầu, nhìn anh.
“Lúc đó… có phải em sợ lắm đúng không?”
Cô không nhúc nhích, chỉ ngồi yên nhìn anh.
Thượng Quang vươn tay xoa đỉnh đầu của cô, dịu dàng an ủi trấn an cô: “Anh xin lỗi, để em phải chịu khổ cực rồi. Ngoan nhé, anh sẽ không để chuyện đó xảy ra thêm lần nào nữa đâu.”
Cô khẽ chớp mắt nhìn anh, hốc mắt đỏ hoen lên vì cay… như thể muốn khóc nhưng lại không thể khóc được.
Cô lật cuốn sổ trắng được chị y tá đưa cho, cặm cụi cúi đầu viết gì đó vào tờ giấy trắng.
“Đói bụng.” - Cô viết.
Anh khẽ cười, ôn nhu hỏi cô: “Ăn cháo thịt bò nhé? Anh về nấu cho em nhé?”
Cô lại cặm cụi viết: “Cháo thịt bò hôm trước… thỏ bông, không mặc đồ bệnh viện, không thích.”
Thượng Quang cười trừ, nhìn những dòng chữ cô viết, tuy có nét tinh nghịch đáng yêu thường ngày, nhưng cảm giác lại rất đau lòng. Anh thích cô nói hơn, nhớ giọng của cô, nhớ những lúc cô luyên thuyên bên cạnh anh nói cười hát ca. Thượng Ngọc nghiêng đầu nhìn anh, thấy sắc mặt của anh thay đổi, cô lại viết: “Sao?”
“Hửm? Không sao hết… chỉ là… anh nhớ giọng nói của em. Em vẫn cần thời gian, đúng chứ? Anh đợi được, ngoan… nằm xuống nghỉ ngơi đi, anh về nhà một chút. Nấu cháo đem vào cho em nhé.”
Thượng Ngọc khẽ gật đầu, anh đỡ cô nằm xuống giường. Kéo chăn lên đắp cẩn thận để giữ ấm thân nhiệt cho cô. Trước khi ra ngoài, còn cẩn thận căn dặn.
“Không tự ý chạy ra ngoài nhé, cũng không tự ý giật dây truyền nước ra. Em ở yên trong này, anh sẽ nhờ y tá coi chừng em, nên yên tâm ngủ ngoan nhé.” - Anh khẽ hôn lên trán của cô.
…
Thượng Quang rời khỏi bệnh viện, anh tới quầy dịch vụ của bệnh viện, nhờ y tá đến kiểm tra cũng như coi chừng cô giúp anh. Sau đó vẫn không yên tâm mà rời đi, đi vài bước lại quay lại nhìn và kiểm tra, xem bên ngoài phòng có ai có ý định đột nhập vào hay không.
Thượng Quang trên đường trở về nhà, gọi cho Mộc Chu Tâm. Lần trước đi chơi, có trao đổi số điện thoại… nghĩ rằng sẽ có lúc cần nhờ đến. Thật may vì lúc đó đã trao đổi số.
[Cuộc Gọi Đi]
- Alo?
- Alo, em có thể đến bệnh viện một chút được không? Anh phải về nhà để đem vào trong bệnh viện một số đồ dùng cần thiết, và nấu cháo cho Thượng Ngọc. Em ấy đang trong đấy một mình, anh có chút không yên tâm.
- Anh đừng lo, em cũng vừa tới bệnh viện đây. Có em và Nhã Tịnh đi cùng nữa… Thượng Ngọc ở phòng nào vậy anh?
- Em đến quầy dịch vụ của bệnh viện, nói tên của em ra… và nói muốn đến phòng của bệnh nhân Chu Thượng Ngọc, họ sẽ dẫn em đến phòng. Lúc nãy anh đã dặn họ rồi, phiền em canh chừng em ấy một chút. Em ấy đang ngủ trong phòng.
- Được được, em biết rồi. Sẽ coi chừng cô vợ nhỏ của anh cẩn thận.
…
Sau khi kết thúc cuộc gọi, anh trở về nhà. Tất bật dọn những đồ cần thiết vào trong một chiếc balo lớn, loay hoay bên dưới bếp nấu cháo thịt bò lần trước đã làm cho cô.
Trong lúc nấu cháo, anh gọi cho Phong Lâm.
[Cuộc Gọi Với Phong Lâm]
- Alo, gọi đúng lúc lắm. Tao cũng đang tính gọi cho mày.
- Có chuyện gì à?
- Chuyện lần trước mày nhờ tao tìm người có ký hiệu hình đầu dê. Tao tìm ra được rồi, đó là Chước Lai Vãng, nó đang nợ cờ bạc rất nặng. Nhưng đến hôm qua, thì đã trả sạch hết nợ rồi.
- Tao biết thằng khốn đấy là Chước Lai Vãng rồi, nó vừa bắt cóc Thượng Ngọc xong, em ấy bây giờ rất yếu… đang nằm trong bệnh viện kìa.
- Trời, vậy là nó thật sự sẽ giết em ấy sao?
- Ý mày là sao?
- Tao nói này, mày đừng hoảng với sốc quá.
- Ừ, nói đi.
- Người thuê Chước Lai Vãng là bác gái, chính là mẹ của mày đấy. Ngoài ra, còn có Mộ Ân Uyển tham gia vào nữa, chỉ là sau này cô ta mới có mặt… còn trước đó, việc thuê hắn theo dõi Thượng Ngọc và đe dọa tính mạng của em ấy chính là bác gái.
- Sao mày biết?
Tay anh đang cầm khuấy cháo, chợt dừng lại… hoàn toàn không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
- Tao không biết mày tin hay không, nhưng tao đàn em của anh đi điều tra. Vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Chước Lai Vãng và bác gái, còn gọi thẳng tên là phu nhân Lưu Nguyệt. Cho dù có trùng tên, cũng không đến nổi nào lại là bác gái đúng chứ? Nhưng tao hỏi mày… ngoài bác gái ra, Thượng Ngọc lại chả gây thù với ai tên Lưu Nguyệt, làm sao có sự trùng hợp lớn như vậy. Đàn em của tao cũng bắt được thuộc hạ của hắn, sau khi tra hỏi 1 ngày 1 đêm, tên đó cũng khai ra… và đó thật sự là bác gái.
- Tao biết rồi, cảm ơn mày trước nhé. Còn một chuyện tao nhờ mày, cho hai tên đàn em mà mày tin tưởng nhất, đến bệnh viện canh gác được không? Tuy tao cũng ở đấy, nhưng không yên tâm lắm… lỡ như em ấy thích ăn gì đó, hoặc muốn tao mua mấy thứ linh tinh, trong phòng không có ai… tao lo.
- Được chứ, một lát nữa… người của tao sẽ đến, tao gửi hình hai thằng đàn em của tao qua cho mày xem, mày nhận diện khuôn mặt.
- Được, cảm ơn mày trước, có gì hôm nào rảnh mời mày một bữa cà phê.
- Bạn bè, không cần làm thế. Không sao, cứ để tao… chuyện của Chước Lai Vãng, tao sẽ giúp mày điều tra thêm.
- Cảm ơn nhé.
…
Loay hoay ở nhà cả tiếng, cuối cùng cũng nấu xong cháo và lấy những vật dụng cần thiết đem vào bệnh viện. Trên đường đi, còn ghé ngang cửa hàng trái cây để mua cho Thượng Ngọc một hộp dưa hấu cắt sẵn, cô rất thích ăn dưa hấu, ngoài dưa hấu ra còn có cả cam nữa. Sẽ bổ sung rất nhiều vitamin cho Thượng Ngọc.
Khi anh vào trong bệnh viện, người của Phong Lâm cũng đã cử đến, anh đứng bên ngoài phòng bệnh của cô, kiểm tra gương mặt của hai tên đàn em, xác định được là đúng như trong hình mới nhờ bọn họ đứng bên ngoài gác cửa.
Anh đi vào trong, thì thấy Thượng Ngọc vẫn còn ngủ, Mộc Chu Tâm và Nhã Tịnh cũng đang ngồi gọt một ít trái cây ra dĩa.
“Anh đến rồi à?”
“Phiền hai em rồi.”
“Không có gì, chuyện nên làm thôi.”
Anh cất gọn đồ đạc sang một bên, lấy thỏ bông lần trước ra đặt bên cạnh chỗ cô nằm, nhẹ nhàng đánh thức cô dậy: “Thượng Ngọc, ŧıểυ Ngọc à… ngoan dậy nào, dậy ăn chút cháo nhé. Anh nấu cháo đem vào cho em rồi đây. Ngoan, ăn xong rồi uống thuốc rồi ngủ nhé.”
Anh đánh thức cô dậy, dịu dàng đỡ cô ngồi dậy, nâng đầu giường của cô lên để cô tựa vào. Anh lấy hộp cháo đã nấu sẵn ở nhà ra, hơi nóng bốc lên nghi ngút, cô tròn xoe mắt nhìn cháo nóng trong hộp, thích thú à khẽ nấc lên: “Hức…”
Thượng Quang có chút ngạc nhiên, cứ ngỡ cô đã nói chuyện lại được, nhưng không… chỉ là cô háo hức đến mức khẽ “nấc” lên vì đồ ăn thôi.
Chu Thượng Ngọc rất dễ tính, vì chỉ cần có đồ ăn… những chuyện khác rất nhanh chóng quên đi, cô ôm thỏ bông trong lòng, đầu tóc bù xù ngồi trên giường, ngoan ngoãn để anh đút cháo cho ăn.
Mộc Chu Tâm và Nhã Tịnh cũng rất chiều cô, vừa gọt trái cây vừa nói chuyện với cô. Thượng Ngọc thì nghe tới cái gì, muốn nói cái gì thì sẽ viết ra giấy cho mọi người đọc.
Thượng Quang cùng với hai cô bạn cũng rất chịu khó ngồi đợi cô viết từng chữ. Cũng không trách được, cú sốc đó quá lớn, nếu là người khác chắc họ đã tự xóa ký ức của mình rồi, chứ không phải là câm tạm thời như cô.